Chương 88 : Tôi đang chờ một đoạn nhạc BGM* vang lên
*BGM: Nhạc nền
Phong cách làm việc của Chung Kiến Thành vẫn là rất nhanh. Sáng hôm sau, lão đã cử người đưa xe ba bánh tới. Trần Hán Thăng cau mày hỏi:
"Sao lại là đồ cũ?"
Người đưa xe đến là nhân viên chuyển phát nhanh Viên Tiểu Trịnh, cười nói:
"Đây đã là tất cả số lượng xe ba bánh cỡ nhỏ mà bên đó còn rồi. Quản lý Chung đã chỉ đạo lấy ra tất cả đưa cho Trần tổng đấy."
Trần Hán Thăng đi đi lại lại quanh năm chiếc xe, sau đó nói:
"Thôi được rồi, may mà vẫn còn dùng được."
"Vậy tôi về trước đây."
Tiểu Trịnh nói.
"Gấp cái gì."
Trần Hán Thăng cản lại:
"Cậu đi mua hai bình sơn, bình lớn màu trắng, bình nhỏ màu đỏ, tôi muốn sơn lại mấy chiếc xe này."
"Đi mua thì không thành vấn đề, nhưng tiền mua sơn. . ."
Tiểu Trịnh giơ tay qua nói.
Trần Hán Thăng nhìn qua Tiểu Trịnh, sau đó từ trong túi lấy ra nửa bao Hồng Kim Lăng đặt vào lòng bàn tay tên này:
"Tiền sơn thì về kết toán với quản lý Chung. Tôi đã nói chuyện với ông ấy rồi."
Tiểu Trịnh nhìn thấy còn nửa gói thuốc, thì cưởi đùa vui vẻ cất vào túi nói:
"Nếu lão Chung không chịu chi, tôi sẽ quay lại đây xin sự trợ giúp của Trần tổng nha?"
Trần Hán Thăng làm bộ muốn đánh người:
"Đi nhanh lên, chậm trễ ông mày kiếm tiền, tôi bóp nát trứng của cậu."
Tiểu Trịnh cười hì hì, bước ra khỏi trường. Có một số nhân viên chuyển phát nhanh tuổi cũng sấp xỉ Trần Hán Thăng, nên khi nói chuyện hắn cực kỳ tùy ý. Thỉnh thoảng còn cho đám người này ít quà, nên tình cảm đôi bên ngày càng hòa hợp.
Sau khi sơn được mua về, Trần Hán Thăng quay trở về phòng ký túc xá thay một bộ đồ đã cũ, sau đó mua thêm khẩu trang cùng găng tay, rồi tiến hành sơn lại.
Một lúc sau tan học, Thẩm Ấu Ngữ, Thương Nghiên Nghiên, Hồ Lâm Ngữ đều qua đây.
Thẩm Ấu Ngữ cao nhất, đi ở giữa nhưng lúc nào đầu cũng cúi xuống. Còn Thương Nghiên Nghiên cùng Hồ Lâm Ngữ đi hai bên. Hai người ai cũng không vừa mắt ai cả.
Cái tổ hợp này nhìn kiểu gì cũng thấy khó chịu. Trần Hán Thăng chờ cho Thương Nghiên Nghiên làm xong đồng phục, rồi kiếm cơ hội nào đá cô nàng ra ngoài.
Hồ Lâm Ngữ cũng thế, nhưng việc đá Hồ Lâm Ngữ lại rất dễ dàng, ngay cả lý do cũng không cần thiết.
"Tại sao việc này cậu cũng làm?"
Thương Nghiên Nghiên lên tiếng chào hỏi.
Một tay Trần Hán Thăng chổi lông, một tay túm vào thành xe. Trên bộ quần áo cũ dính cũng không ít sơn, ngay cả tóc cũng dính vài giọt. Bên trong miệng thì ngậm điếu thuốc, tàn thuốc đã rất dài mà chưa rớt xuống. Hắn cũng ngại gạt đi.
"Một mình làm không được sao, bình thường tớ còn một mình ăn cơm, 1 mình đi nhà xí. . . khụ khụ khụ."
Lúc nói chuyện khói bay vào trong mũi vào trong khí quản, khiến Trần Hán Thăng ho khan.
Thẩm Ấu Sở đang định lên không ngờ Thương Nghiên Nghiên nhanh hơn một chút. Cô duỗi bàn tay đưa hai ngón tay dài tinh tế kẹp lấy điếu thuốc Trần Hán Thăng đang hút mà lôi ra.
Hồ Lâm Ngữ đẩy đẩy Thẩm Ấu Sở.
Thẩm Ấu Sở lại quay đầu nhìn Hồ Lâm Ngữ, ánh mắt nhẹ nhàng trong suốt, sau đó quay lại tiếp tục nhìn xem công việc Trần Hán Thăng đang làm.
Hồ Lâm Ngữ thở dài, cô bé ngốc này sao lại không hiểu nguy hiểm đang cạnh bên chứ. Thương Nghiên Nghiên đang muốn tú hú chiếm tổ chim khách đấy mà.
Nửa giờ sau, cuối cùng Trần Hán Thăng cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền