ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 96. Phong ba đêm Giáng Sinh

Chương 96 : Phong ba đêm Giáng Sinh

"Với tính cách của Tiểu Ngư Nhi, cô bé chắc chắn sẽ kéo đi ăn cơm cùng."

"Thẩm Ấu Sở thì có phần ngây thơ, khả năng nhận biết với những ngày lễ xuất phát từ bên phương Tây có vẻ kém, chắc có thể bỏ qua."

Trên đường Trần Hán Thăng trở lại trường, hắn phân tích tính cách của hai người, và khả năng nào có thể sảy ra cho từng người.

Kết quả còn chưa có về trường, thì Tiêu Dung Ngư đã gọi điện tới.

"Trần Hán Thăng, cậu có biết người tuyết của cậu lại làm tớ khóc không?"

Tiêu Dung Ngư lớn tiếng nói chuyện trong điện thoại.

"Ừ, đó là lỗi của tớ."

Trần Hán Thăng thành thật nói lời xin lỗi.

"Đầu tuần đã gọi điện hẹn cậu cùng với học tỷ của tớ ăn cơm, cậu đã đồng ý tại sao sau đó lại đổi ý?"

Tiêu Dung Ngư tiếp tục hỏi.

"Chỗ căn cứ lập nghiệp của tớ có chút chuyện, sau này tớ sẽ giải thích cho cậu sau."

Trần Hán Thăng tiếp tục nói lời xin lỗi.

"Còn có. . ."

Tiêu Dung Ngư đang định nói thêm.

Thì Trần Hán Thăng ngắt lời:

"Hiện tại là 11h55p. Nếu cậu muốn chửi bới gì thì nhanh nhanh lên, chậm 5p nữa cũng đừng chửi bới thêm nữa."

"Tại sao lại vậy?"

Tiêu Dung Ngư giả vờ không hiểu, hỏi lại qua điện thoại.

"Bởi vì, đêm nay là Giáng Sinh, tối nay cùng nhau ăn đi."

Trần Hán Thăng trực tiếp nói, không những thế còn lên tiếng nhắc nhở:

"Sau này, muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi, vòng vo mãi, cậu mệt mà tớ cũng mệt."

"Hừ, không phải sợ cậu tìm lý do từ chối sao?"

. . .

Trần Hán Thăng giải quyết xong chuyện với Tiêu Dung Ngư, sau đó quay lại trường nhìn một chút tình hình của Thẩm Ấu Sở xem sao. Thời điểm trưa, cô bé thường dùng để ôn bài tập, đôi khi không cẩn thận bắt gặp ánh mắt Trần Hán Thăng lại bẽn lẽn cúi đầu xuống.

"Đúng là cô bé khờ, chẳng biết gì về lễ Giáng Sinh."

Trần Hán Thăng có phần coi thường nhận thức của tầng lớp có hoàn cảnh khó khăn. Khoảng 6h tối, sau một thời gian ngập ngừng, Thẩm Ấu Sở lấy hết sự can đảm nói ra:

"Tối, đêm nay khuya cùng nhau có được không?"

Cô muốn nói được câu này phải vận dụng hết sự dũng cảm của mình mới nói được, trong giọng nói còn có phần run run.

Trần Hán Thăng ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên Thẩm Ấu Sở chủ động mời ăn cơm, không nghĩ tới thời gian lại không khéo chút nào.

Thẩm Ấu Sở nhìn thấy vẻ mặt chần chờ của Trần Hán Thăng, lập tức lại bàn tay nhỏ đan vào nhau nói:

"Vậy, vậy không ăn cũng được, cậu làm gì làm đi."

Cô bé nói xong thì lấy trong túi ra một quả táo đỏ.

"Cái này, cho cậu."

Hiện giờ mặt Thẩm Ấu Sở đã đỏ chót, hai tay nâng quả táo lên trước mặt Trần Hán Thăng.

"Quà Giáng Sinh cho mình?"

Trần Hán Thăng càng thêm giật mình.

"Ừ. . ."

Thẩm Ấu Sở ngẩng đầu nhìn Trần Hán Thăng, giờ đây khuôn mặt cô bé có khi còn đỏ hơn cả quả táo, trong lòng cũng có phần lo lắng Trần Hán Thăng không nhận món quà này. Cặp mắt anh đào có phần nhát gan nhưng cũng rất chờ mong.

"Đi nào, đêm nay muốn ăn cái gì?"

Trần Hán Thăng thở dài, đưa tay nhận quả táo, tiện tay bỏ vào trong túi. Tình huống này không thể bỏ đi được, sự chân thành của Thẩm Ấu Sở không thể lãng phí được.

"Ăn lẩu có được không?"

Thẩm Ấu Sở nhút nhát nói. Khả năng trong suy nghĩ của cô bé, ăn một nồi lẩu trong một phòng lớn đã là bữa cơm thịnh soạn lắm rồi.

Đương nhiên Trần Hán

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip