ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 982. Trần Hán Thăng: Tiểu Hồ, mời cậu rời khỏi căn nhà này

Chương 982 : Trần Hán Thăng: Tiểu Hồ, mời cậu rời khỏi căn nhà này

Mối quan hệ giữa Hồ Lâm Ngữ và Thẩm Ninh Ninh vừa đơn giản vừa phức tạp.

Đơn giản chỉ đề cập đến phương diện tình cảm, rõ ràng Hồ Lâm Ngữ rất yêu thương A Ninh, đưa ra một ví dụ không thoả đáng, nếu phải tiến hành chọn một người giữa Bé Tiểu Ấu Sở và A Ninh, có lẽ Hồ Lâm Ngữ sẽ không chút do dự lựa chọn A Ninh.

Còn về phần phức tạp thì sao, Hồ Lâm Ngữ thực chất chỉ là bạn học của Thẩm Ấu Sở, nhưng cách làm của cô ấy càng giống “mẹ” của A Ninh hơn, hao tâm tổn sức hy vọng cô bé có thể nên người thành tài.

Mấy năm trước, khi A Ninh vừa mới từ trong núi đến Kiến Nghiệp, nền tảng văn hoá của cô bé có thể bắt kịp các bạn cùng trang lứa trong thành phố, có thể nói cô giáo Hồ là đệ nhất công thần.

Nhưng bây giờ, khi độ tuổi Thẩm Ninh Ninh tăng lên, hơn nữa các thành viên trong gia đình cũng tăng lên, đặc biệt sau này Lão Trần và Lương thái hậu cũng định cư ở Kiến Nghiệp, rất nhiều cách làm của Hồ Lâm Ngữ không quá phù hợp.

Trần Hán Thăng đã muốn nói chuyện với cô từ lâu, chỉ là cơ hội không tốt, lần này nhân chuyện “A Ninh mất tích”, Trần Hán Thăng quyết định phải nói chuyện với Tiểu Hồ một chút.

Về sự phát triển cá nhân.

Về phương pháp giáo dục của A Ninh.

Về sự thống nhất đối lập giữ tra nam và bậc thầy nữ quyền.

“A lô, 110 sao?”

Ngay khi Trần Hán Thăng đang miên man suy nghĩ thì Hồ Lâm Ngũ cũng đã phản ứng lại từ trong thất thần, không nói một lời chuẩn bị báo cảnh sát, chỉ là bị Trần Hán Thăng ngăn cản lại.

“Cậu làm gì vậy?”

Hồ Lâm Ngữ ngơ ngác hỏi: “A Ninh mất tích, cậu không báo cảnh sát sao?”

“Chưa đầy 48 tiếng.”

Trần Hán Thăng chỉ vào đồng hồ: “Không thể coi là người mất tích.”

“Cậu…”

Hình như Hồ Lâm Ngữ không thể tin được rằng đây chính là những gì Trần Hán Thăng nói, đứa nhỏ không thấy đâu cả, thế mà hắn vẫn còn tính toán xem đã đầy 48 giờ chưa?

Dưới sự xen lẫn của nhiều loại cảm xúc sợ hãi, lo lắng, tức giận, Hồ Lâm Ngữ lập tức bùng nổ, chỉ vào Trần Hán Thăng quát: “A Ninh đã mất tích rồi, thế mà cậu vẫn còn quan tâm đến mấy thứ này, với địa vị của cậu hiện giờ, chẳng lẽ cảnh sát sẽ không giúp đỡ tìm kiếm sao?”

“Tớ biết ngay mà… Tớ biết ngay mà… Tớ biết…”

Sau khi gào rống xong, Hồ Lâm Ngữ lại tự lẩm bẩm nói.

Trần Hán Thăng thông minh đến nhường nào, hắn biết câu nói tiếp theo của Tiểu Hồ có lẽ là “tớ biết ngay mà, sau khi có con gái, cậu sẽ không yêu thương A Ninh nữa.”

“Tình cảm của tớ đối với A Ninh chưa bao giờ thay đổi.”

Trần Hán Thăng vẫn bình tĩnh: “Thay vào đó là cậu đã thay đổi không ít, hôm nay A Ninh tan học không muốn về nhà, cậu phải chịu phần lớn trách nhiệm.”

“Bá!”

Hồ Lâm Ngữ vội vàng ngẩng đầu lên, trong ánh mắt cô sớm đã đong đầy nước mắt, nhưng vẫn có thể hiểu được những gì Trần Hán Thăng nói, hình như A Ninh không mất tích, cô bé vẫn còn ở trong trường học.

Trần Hán Thăng không quan tâm đến Hồ Lâm Ngữ mà quay sang hỏi hiệu trưởng Tôn: “Trong trường có góc xó xỉnh nào kiểu tối đen như mực, bình thường rất ít người lui tới không?”

“Chuyện này…”

Hiệu trưởng Tôn thực sự đã bị làm khó, từ trước đến nay những gì cô ta bận tâm chính là vinh quang “to lớn tráng lệ”,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip