Chương 986 : Tự mình làm nhà cái của mình
Trường đại học Thanh Hoa nằm trên đường Hải Điến quận Song Thanh, Hoàng Lập Khiêm quen thuộc giống như trở về trường học cũ, vừa đi vừa giải thích đây là cổng lớn Thanh Hoa, đây là sảnh chính, đây là đồng hồ mặt trời…
Trần Hán Thăng nhìn dáng vẻ nhiệt tình của Lão Hoàng, hài hước hỏi: “Học viện Máy tính của Thanh Hoa đã từng mời anh đến làm giảng viên dự thính chưa?”
“Chưa.”
Hoàng Lập Khiêm lắc đầu, nhưng anh ta lại nhanh chóng bổ sung, nói: “Nhưng Phục Đán thì có mời.”
“Sao tôi chưa nghe nói đến chuyện này.”
Trần Hán Thăng suy nghĩ một chút, trong những tình huống bình thường, những việc như thế này cần phải báo cáo lên công ty.
“Bởi vì tôi đã từ chối.”
Lão Hoàng nở nụ cười hiền hậu: “Tôi vẫn một lòng chờ lời mời của Thanh Hoa.”
“Phi!”
Trần Hán Thăng phỉ nhổ, ngay cả trường học cũ cũng từ chối, con mẹ nó đúng là Đán gian.
Nhưng trong lúc đi dạo trong trường đại học, Lão Hoàng nói đến một số chuyện lý thú của mình, lúc này mọi người mới hiểu được tại sao giám đốc Hoàng lại canh cánh trong lòng với Thanh Hoa.
Rất nhiều năm về trước, vào lần đầu tiên Lão Hoàng đi đến đại học Thanh Hoa, bởi vì trường học quá lớn nên đã lạc đường, đêm hôm khuya khoắt rồi vẫn không tìm ra được, ông trời cũng không có ý tốt đổ xuống cơn mưa, cuối cùng anh ta chỉ có thể chạy đến trú mưa dưới một toà nhà thí nghiệm.
Mưa càng ngày càng nặng hạt, lúc đó Hoàng Lập Khiêm còn nhỏ tuổi nên rất ngại hỏi đường các bạn học đi ngang qua.
“Ngay khi tôi đang do dự và sốt ruột thì có một người phụ nữ mặc váy hoa, hình như đã nhìn thấy sự bối rối của tôi.”
Nói đến đây, ngay cả vẻ mặt Hoàng Lập Khiêm cũng trở nên dịu dàng: “Cô ấy chủ động đi đến hỏi, bạn học, có phải bạn bị lạc đường không?”
“Tôi vội vàng nói đúng vậy.”
Lão Hoàng ngại ngùng mỉm cười: “Sau đó cô ấy bung dù đưa tôi đi đến cổng trường, trên đường đi, cô ấy hỏi tôi học trường nào, tôi trả lời là đại học Phục Đán, cô ấy nói cũng được.”
“Lúc đến cổng.”
Hoàng Lập Khiêm nói: “Tôi lấy hết can đảm hỏi một câu, sư tỷ, chị là sinh viên khoa nào của trường Thanh Hoa.”
Những câu chuyện như thế này lúc nào cũng thu hút người khác, mọi người đều tập trung tinh thần lắng nghe, hơn nữa trong lòng đều mong chờ có một kết cục tốt đẹp.
Chỉ là Trần Hán Thăng cảm thấy khó hiểu, người yêu của Hoàng Lập Khiêm hình như không phải tốt nghiệp đại học Thanh Hoa.
“Lúc ấy tôi là nghiên cứu sinh năm nhất, thầm nghĩ nếu chênh lệch tuổi tác không lớn lắm thì tôi sẽ xin số QQ của cô ấy, kết quả…”
Nói đến đây, Lão Hoàng đột nhiên thở dài, dừng lại trong khoảnh khắc mấy chốt này, tất cả mọi người đều không nhịn được nhíu mày.
“Kết quả cô ấy nói cô ấy là giảng viên trường đại học Thanh Hoa, không phải sinh viên.”
Hoàng Lập Khiêm cười khổ một tiếng: “Sau khi nghe nói cô ấy là giảng viên, tôi hoàn toàn không dám xin QQ nữa, kết quả suốt bao nhiêu năm qua, trong đầu tôi chỉ có thể nhớ rõ chiếc váy hoa trong mưa kia…”
“Haiza…”
Câu chuyện cứ thế kết thúc ở đây, người kể chuyện cảm thấy phiền muộn, người nghe chuyện cảm thấy chưa đã thèm, đồng loạt phê bình Lão Hoàng non, giảng viên thì sao chứ?
Chỉ cần lá gan đủ lớn thì giảng viên cũng nghỉ sinh!
Mồm miệng khoác lác không mất phí, nếu thực sự đổi ngược lại vị trí, có lẽ chỉ có Trần Hán Thăng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền