ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân

Chương 2791. Cô Giả không cô

Chương 2791 : Cô Giả không cô

Phần 5: Cô Giả không cô

“Bệnh không tâm, làm sao chữa?”

Nam nhân trung niên đặt câu hỏi.

Thiếu nữ mỉm cười nói:

“Ngươi đừng hỏi, ta sẽ thu tiền trước khi chữa bệnh, ngươi có tiền không?”

Nam nhân trung niên lắc đầu.

“Ồ… Cho nên trước hết ngươi hãy làm công lấy tiền, từ ngày hôm nay trở đi, ngươi sẽ trợ giúp ta đi hái thuốc, chế thuốc, chờ đến khi đủ tiền chữa bệnh thì ta sẽ chữa cho ngươi.”

Thiếu nữ rất nghiêm túc lên tiếng.

Nam nhân trung niên trầm mặc đi theo phía sau thiếu nữ, cuối cùng cũng ngầm cho phép chuyện này.

Từ ngày hôm nay trở đi, những người ở trên trấn liền phát hiện bên cạnh vị thần y thiếu nữ danh bất hư truyền kia bỗng nhiên xuất hiện một người hầu quái dị cô độc.

Hàng ngày hắn đi theo phía sau thiếu nữ, rất ít khi nói chuyện.

Nhưng thiếu nữ cố ý sai bảo hắn, mỗi ngày đều sẽ phái cho hắn rất nhiều việc.

“Ngươi đưa thuốc này cho Vương lão bá ở phố Đông, con gái của lão có bệnh không tiện nói ra.”

Nam nhân trung niên nhận lấy dược liệu liền đi về phố Đông, lúc hắn đi tới cửa, Vương lão bá nhất định phải kéo hắn ăn cùng một bữa cơm, nếu không thì không chịu nhận thuốc của hắn.

Hắn muốn xoay người rời khỏi nhưng lại bị lão bá mạnh mẽ kéo lại, ngồi ở trong nhà lão bá, cầm bát lên, nhưng cơ mặt có chút co quắp.

“Thê tử của Lâm đại gia đã chết, hắn thương tâm quá mức, bây giờ lại là lão nhân lẻ loi cô độc, đi lại bất tiện, ngươi tới đó nấu cơm cho ông ấy ba ngày, nói chuyện cùng với ông ấy, trộn lẫn thuốc vào trong cơm, có biết không?”

“Ồ, ngươi không biết làm cơm sao? Vậy thì đi tới tiệm cháo của Hứa cô nương học một ngày trước đã, trước đây vợ chồng Lâm đại gia đều thích ăn cháo của Hứa cô nương nấu.”

Nam nhân trung niên nhíu mày, nhưng vẫn rất kiên trì đi tới tiệm cháo của Hứa cô nương.

Kết quả hắn lại phát hiện Hứa cô nương nói rất nhiều, thực ra cháo của nàng rất bình thường, thế nhưng nàng lại có rất nhiều lời để nói, rõ ràng chỉ là những việc nhà cỏn con mà thôi, thế nhưng từng câu từng chữ cũng khiến cho người ta nhịn không được mà suy nghĩ tới.

Những vị khách đến ăn một bát cháo sẽ thường nói chuyện ít nhất hai canh giờ cùng với nàng, có oán trách, có càu nhàu, có buồn bã vì tình, nhưng Hứa cô nương cũng không hề để ý, nàng có thể cùng oán trách với người oán trách, sau khi oán trách xong, người oán trách cũng sẽ mỉm cười rời đi, nàng có thể cùng càu nhàu với người càu nhàu, cuối cùng người càu nhàu không còn gì bực tức nữa, đứng dậy rời đi giống như biến thành một người khác, nàng cũng có thể rơi lệ cùng với người đau buồn vì tình, người đau buồn lau giọt nước mắt cuối cùng, bình tĩnh rời đi.

Nàng đã dạy Cô Giả nấu cháo, lúc nấu cháo, bình thường tâm tư cũng không đặt ở chuyện nấu cháo mà lại nói sang chuyện khác.

“Thực ra ngươi vẫn cần một mái nhà, nếu không thì thật đáng thương biết bao, trước đây ở phố Đông có một vị đại ca, lúc tuổi trẻ đã có sự nghiệp to lớn, thế nhưng lúc về già mọi người lại đều rời đi, từ đó về sau hắn buồn bã uất ức, có nhiều tiền cũng chỉ là vô ích, vài năm sau chuyện mà hắn thích làm nhất chính là mua thật nhiều đồ ăn vặt, đứng ở trên đường phố chờ những đứa trẻ đi qua, sau đó chia đồ ăn cho những đứa trẻ con, thế

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip