Chương 2795 - Cô Giả không cô 5
Cô Giả không hề bị dị hoá, lực lượng trong lòng hắn quá mức mạnh mẽ, hắn đã từng lạc lối, không biết vì sao mà sống, nhưng mà hắn đã tìm được cái neo của mình ở trong trấn nhỏ xa xôi nơi biên thuỳ kia.
Đây là một trận huyết chiến, hắn tự tay giết chết những người mà mình đã từng tin tưởng nhất.
Hắn nhớ tới quãng thời gian tốt đẹp ở Vân Hoành Bộ.
Một năm đó, hắn vừa đột phá tới cảnh giới Tôi Cốt Cảnh, con chưa tiến vào Thông Mạch Cảnh.
Một năm đó, Huyết Nha Bộ tấn công, Cuồng Đao thúc thúc dẫn theo rất nhiều đồng bọn rời khỏi.
Một năm đó, A Công cùng Chiến Thạch bảo vệ hắn mà chết.
Cô Giả khóc ở trong Hắc Ám Vực.
Hắn khóc với thi thể của Cuồng Đao, của đồng bọn, sau đó phá huỷ thi thể của bọn họ.
Hắn tiếp tục đi.
Toàn bộ Hắc Ám Vực chỉ còn lại một mình hắn.
Khi hắn chỉ còn lại một mình, quãng thời gian kế tiếp trở nên giống như một loại cực hình.
Mỗi một năm, mỗi một ngày.
Đều giống như một cây đao cắt ở trong linh hồn của hắn.
Hắn kiên định muốn đi về phía trước, hắn tin tưởng nhất định ở phía trước có một đại địch đang chờ đợi hắn.
Mà hắn đang đưa tang đại địch!
Năm tháng như khúc ca.
Một khúc ca bi thương.
Thời gian trôi qua càng lúc càng nhanh.
Tinh thần của hắn gần như đã chết lặng.
Mười vạn năm?
Ngàn vạn năm?
Một trăm triệu năm?
Một trăm tỷ năm?
…
Hắn đã không còn khái niệm thời gian.
Hắn bắt đầu điên cuồng hồi ức.
Thế nhưng ngay cả hồi ức của hắn cũng bắt đầu dần dần giảm đi.
“Trận đại triều hắc ám cuối cùng cũng sẽ phủ xuống bên kia…”
Trong lòng của hắn bỗng nhiên xuất hiện một suy nghĩ đáng sợ.
Trận đại triều hắc ám kia khiến cho mấy người Cuồng Đao dị biến, nhưng hắn cũng không có ngăn cản đại triều.
Đại triều sẽ lướt ngang qua vũ trụ, sau đó phủ xuống thế giới phía sau lưng hắn…
Thế giới kia còn có người có thể sống sót sao?
Nàng…
Một ngày này, tim của hắn gần như muốn chết đi.
Hắn không biết người mà mình nhớ thương nhất có còn sống hay không.
Cái neo của hắn đang dao động.
Hắn không ngừng bước đi, càng ngày càng chết lặng, hắn không dám nhớ đến nàng, bởi vì hắn luôn mơ một ngày nàng sẽ bị đại triều hắc ám cắn nuốt.
Hắn không chỉ một lần lệ rơi đầy mặt.
Bóng dáng của hắn càng ngày càng mờ nhạt.
Năm thứ một ngàn tỷ khi hắn tiến vào Hắc Ám Vực, hắn nhì thấy đại triều hắc ám đen kịt, nghe thấy âm thanh sóng lớn, biển rộng trống vắng xuất hiện ở trước mặt.
Thế nhưng hắn đã mất đi neo.
Một ngày này, hắn bắt đầu hoá đạo.
…
Tử vong.
Lạc lối.
Chết lặng.
Ánh sáng của hắn như đang tan vỡ.
Nhưng trong khoảng thời gian hắn gần như lạc lối, hắn chợt nghe thấy một âm thanh quen thuộc.
Linh hồn đang ngủ say của hắn nghe được tiếng nói thân quen đó.
Rõ ràng hắn đang sống ở nhân thế, nhưng thiếu nữ lại cảm giác hắn cô đơn như ngôi sao ở chân trời.
“Không, ngươi có bệnh.”
“Bệnh không tâm.”
“Lòng của ngươi trống rỗng, nếu như cứ tiếp tục như vậy, không bao lâu ngươi sẽ chết, tự sát mà chết.”
“Chỉ cần là bệnh… Ta có thể chữa.”
…
“Ba ngày trước thê tử của Lâm đại gia đã chết, ông ấy thương tâm quá mức, trở thành một lão nhân cô độc, đi lại bất tiện, ngươi tới nhà nấu cơm cho ông ấy ba ngày, nói chuyện với ông ấy, trộn thuốc vào trong cơm, có biết không?”
“Ồ, ngươi không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền