Chương 74 : Chuông báo tử. (1)
Trong đôi mắt xinh đẹp của Nam Phong tràn đầy sự khiếp sợ, nàng ngơ ngác nhìn Lý Phàm, cảm ngộ tiếng sáo của Lý Phàm.
Âm luật đều hòa chung một nhịp điệu, tiếng sáo cũng có thể dẫn dắt tiếng đàn của nàng.
Giờ phút này, rõ ràng nàng cảm giác được mình giống như một chiếc thuyền con, bị những cơn sóng lớn vô tận thúc đẩy, lên xuống không ngừng, sóng xô lên đến tận trời cao, ầm ầm rít gào.
Sông Trường Giang chảy về phía Đông, sóng vô tận, nhân vật phong lưu từ nghìn đời xưa.
Sóng chấn động đánh vào bờ, cuốn theo ngàn vạn bọt tuyết trắng xóa.
Ý cảnh dồi dào tràn đầy, khiến cho cả người của nàng đều mất hồn.
Trong sân nhỏ, cá chép yên tĩnh, bầy gà ngủ yên, trên cây bàn đào kia, một quả bàn đào vừa lớn vừa đỏ đang lóe lên ánh sáng chói mắt, tất cả cây cỏ ở bên trong vườn rau đều nhấp nhô lên xuống theo tiếng sáo này.
Một tiếng sáo bắt đầu, vạn vật đều reo vang.
Ở bên ngoài tiểu viện,
Thiết Minh hồn bay phách lạc, ngẩn người, giống như đã bị một tồn tại nào đó đoạt mất hồn phách, cây sáo ở trong tay của lão ta cũng rơi bịch một tiếng ở bên trên mặt đất.
“Chung cực chi âm, chung cực chi âm…”
Thiết Minh lẩm bẩm, rõ ràng lão ta đã cảm nhận được, tiếng sáo này đang suy diễn ra một thế giới, mà ở bên trong cái thế giới này, biển cả tràn lan, đại dương mênh mông giận giữ, mà hắn ta chỉ là một bông hoa tầm thường nhất mà thôi.
Tiếng sáo ở bên trong gian nhà đột nhiên thay đổi, sóng biển nổi lên theo từng đợt cuồng phong, nặng nề rơi xuống, trong nháy mắt, toàn bộ đất trời đều yên tĩnh trở lại, giống như một mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão vậy.
Đóa hoa kia cũng biến mất.
Mà giờ phút này, cả người của Thiết Minh bỗng nhiên hư hóa.
Lão ta đã đi đến tận cùng, dần dần biến mất, không biết đã đi đến nơi nào.
Ở chỗ cũ chỉ còn lại có một cây sáo đang ù ù rung động theo gió.
Tiếng sáo của Lý Phàm đã dừng lại.
“Không… Không, sư phụ, sư phụ.”
Chúc Tâm run rẩy, nàng ta giống như là gặp ma, không thể tưởng tượng nổi nhìn cảnh tượng này, kêu gào gọi Thiết Minh Chí Tôn, thế nhưng, lão ta căn bản cũng không thể trả lời nữa.
“Sư huynh, đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Chúc Tâm hoảng sợ nhìn về phía Ngao Minh.
Đôi môi của Ngao Minh khô nẻ, cả người đều khẽ run bần bật, nói: “Thiết Minh Chí Tôn… Hóa đạo rồi, hóa đạo rồi.”
Hóa đạo rồi!
Chúc Tâm lập tức trợn tròn mắt.
Hóa Đạo… Theo thế giới này, chuyện này có ý nghĩa là hoàn toàn biến mất rồi.
Thế nhưng, hóa đạo ở đây không phải bởi vì lão ta đã đi đến cuối con đường của thọ mệnh, cũng không phải là tình huống khi lão ta đột phá lên trên Chí Tôn mới xuất hiện. Rõ ràng trong lúc Thiết Minh Chí Tôn còn ở tuổi trung niên, tiền đồ rộng mở, thậm chí còn được vinh dự là một trong những người có khả năng trở thành Tiên Nhân của Thánh Địa Tam Tuyệt…
Bây giờ lại hóa đạo rồi, chỉ bởi vì một khúc sáo mà người ở bên trong ngôi nhà nhỏ này đã thổi.
“Rốt cuộc ở đây ẩn giấu một nhân vật bậc nào? Không ngờ lại có thể khiến cho hai đại Chí Tôn của Thánh Địa, một người thì bị điên, còn một người thì hóa đạo…”
Ngao Minh lẩm bẩm một câu, ngay sau đó, hắn ta xoay người rời đi.
Chạy không dừng lại chút nào.
“Nhanh, chạy mau.”
Hắn ta chỉ nói một câu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền