ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Sự Không Yếu Nha!

Chương 102. : Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng

Chương 102: : Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng

Dịch: Lap Tran

Trong đêm tối, gió thổi từng cơn.

Gió lạnh thổi qua khiến Trần Triệt dần bình tĩnh lại.

Muốn thu hoạch càng nhiều nội hạch yêu thú thì phải mua nhiều.

Có câu nói rất hay, có tiền có thể xui ma khiển quỷ.

Chỉ cần đủ kim phiếu, chắc chắn có thể mua được đầy đủ nội hạch yêu thú.

Chỉ là phòng đấu giá có quá ít. . . Mua từ phòng đấu giá thì không thực tế.

Trần Triệt nhớ lại danh sách hàng hóa của Cực Hàn tông.

Nếu hắn nhớ không lầm thì hình như mỗi tháng Cực Hàn tông đều sẽ bán ra mười khỏa tám viên nội hạch yêu thú, mỗi viên đều có giá từ một ngàn lượng kim phiếu trở lên.

Cực Hàn tông có khả năng bán cho những người khác, vậy tại sao không thể bán cho hắn chứ?

Mặt khác. . . Thực lực bây giờ của hắn cũng có thể đánh giết một ít yêu thú.

"Ừ. . . Để Cầu Tồn minh lưu ý thêm, nhìn xem nơi nào có yêu thú xuất hiện."

Trần Triệt thầm nghĩ.

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn đột nhiên đứng thẳng lên.

Đúng rồi!

Cực Hàn tông có bán nội hạch yêu thú, vậy hẳn là năm tông khác cũng có. . .

Nếu như sáu tông đều bán nội hạch yêu thú cho mình. . .

Vậy chắc chắn là đủ dùng để tu luyện rồi.

Nghĩ tới đây, tâm trạng của Trần Triệt lập tức buông lỏng không ít.

Mặc dù có chút khó nhưng coi như có hướng đi.

. . .

Đi thêm khoảng trăm thước nữa, hắn tùy ý liếc sang bên trái.

Thật ra hắn đã sớm phát hiện sau lưng có người theo dõi.

Nhưng đang tập trung suy nghĩ nên không rảnh mà quản người này.

Hắn cũng không có nổi sát tâm.

Bởi vì hôm nay là ngày thành hôn của cữu cữu, nếu không cần thiết thì hắn cũng không muốn thấy máu.

. . .

Nửa khắc sau, Trần Triệt vẫn đi bộ trên đường lớn.

Cùng lúc đó.

Trong một đại trạch ở Hàn Viêm thành, có một đám người áo đen đang tụ tập trong một sân nhỏ.

Phía trước đám người áo đen là một già một trẻ.

"Công tử, người đã đến đến đông đủ!

Với lực lượng này thì chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ phía trên giao phó!"

Lão giả phấn chấn nói.

Người trẻ tuổi nghe xong khẽ gật đầu.

Nhưng chân mày của hắn vẫn hơi nhíu lấy, hình như có tâm sự gì đó.

Đúng lúc này, một tên gia đinh bước nhanh tới, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ.

"Công tử, người kia lạc đàn, hiện tại đang bị người của chúng ta nhìn chằm chằm."

Nghe lời này, hai mắt người trẻ tuổi sáng lên, chân mày đang nhíu lập tức giãn ra.

"Vương lão, đi với ta một chuyến, chúng ta giải quyết chút phiền toái nhỏ trước."

"Phiền toái gì?"

Lão giả có chút tò mò.

"Không đáng giá nhắc tới, nhưng nói thế nào thì vẫn cần giải quyết cho ổn thỏa."

Công tử trẻ tuổi phất áo, sau đó nói với đám người áo đen:

"Các ngươi ở chỗ này chờ ta, ta cùng Vương lão ra ngoài chút, sẽ nhanh chóng trở về."

Dứt lời liền nhanh chóng ra khỏi cửa.

Lão giả và gia đinh theo sát, ba người dần biến mất trong màn đêm mịt mờ.

. . .

Trong đêm tối.

Trần Triệt vẫn lang thang vô định trên đường.

Người kia vẫn luôn đi theo hắn.

Dù như thế nhưng trong lòng hắn không hề có chút hoảng hốt nào.

Người theo dõi có thực chưa đến Tiên Thiên cảnh, có thể phái mặt hàng này đến theo dõi chính mình thì tám chín phần mười là không biết rõ tình huống.

Hắn cảm thấy tò mò, không biết là ai phái người này theo dõi mình.

Cũng chính vì vậy nên hắn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip