Chương 422: : An tâm đầu thai (3)
"Tự sát... Khặc khặc khặc... Vậy thì chúng ta cùng nhau chết đi! Ta đã không còn đường lui nữa!"
Nghe vậy, giọng nói đó cười quái dị một tiếng, sau đó lại cười phá lên như điên dại.
Hắn sống quá lâu, nên đã sớm phá vỡ luật lệ của thế giới này.
Nếu lần này thất bại, hắn chỉ còn cách duy nhất là đi đầu thai.
Đầu thai sẽ mất đi toàn bộ ký ức và tu vi, đối với hắn nó hoàn toàn không khác gì hắn ta phải biến mất trên thế giới này cả.
Vì thế hắn đã không còn đường lui nữa.
Trần Triệt thấy mình không thể hù dọa được người quái dị này, vì vậy hắn không hề nói nữa mà tiếp tục học Dung Phách Thuật.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, một lúc lâu sau, hai người vẫn đang trong tình trạng giằng co và linh phách còn ở trạng thái dung hợp một nửa.
Mà vào lúc này, một tia sáng từ trên trời rơi xuống rồi nó rơi thẳng vào trong miệng của Trần Triệt.
Tia sáng vừa đi vào bụng, Trần Triệt lập tức có cảm giác cả người và thần hồn bắt đầu sôi trào lên. Vào giờ phút này, tu vi của hắn nhanh chóng tăng lên, không bao lâu đã đến gần cảnh giới tam trọng thiên.
Ngoài ra, nội dung của quyển thứ hai và thứ ba của Thái âm chân kinh cũng bắt đầu hiện lên trong đầu của hắn…
"Sao có thể như vậy? Đạo quả của ta gần như có thể làm sống lại người chết, nhưng tại sao đau đớn vẫn không hề biến mất!"
Giọng nói kia hét lên đầy điên dại.
Hắn cứ tưởng Trần Triệt đã sử dụng bí thuật nào đó làm bị thương nặng thần hồn của chính mình rồi ảnh hưởng đến linh phách của hắn, từ đó mới có thể dẫn đến tình trạng đau đớn đến mức suy yếu này.
Cho nên hắn vẫn luôn chờ đợi, chờ đạo quả của chính mình đến.
Tu vi và kiến thức hơn nửa đời của hắn đều ngưng tụ bên trong đạo quả, vì thế nó có thể chữa lành mọi vết thương thần hồn…
Chẳng qua, điều mà hắn không bao giờ ngờ đến chính là Trần Triệt đã hấp thu đạo quả, vậy mà cơ thể của hắn vẫn không có một chút dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp nào.
"Hãy để ta dung hợp! Ta có thể thực hiện mọi ước muốn của ngươi!"
Giọng nói đó lại tiếp tục hét lên.
Trần Triệt cảm nhận được sự hoảng loạn của đối phương, mặc dù hắn không biết lý do vì sao, nhưng hắn ta biết rất rõ người quái dị kia càng hoảng sợ thì tình huống của mình càng tốt.
"Ta có thể tiếp tục ngủ say! Hơn nữa sẽ xóa đi phần lớn ký ức! Ngoài ra, có sự chỉ dạy và giúp đỡ của ta, ngươi có thể bước vào cảnh giới cao một cách nhanh hơn!"
Giọng nói đó đã không còn vẻ xem thường và lên mặt như trước, đến nỗi bây giờ nó còn có chút ẩn ý van xin.
Trần Triệt vẫn không hề trả lời.
Lại nửa canh giờ trôi qua như thế, sức mạnh hạn chế của bí cảnh chợt biến mất, lúc này hắn đã hoàn toàn lấy lại được sự tự do.
"Hạn chế của bí cảnh này đúng là có thời hạn."
Trong lòng của Trần Triệt thầm nghĩ.
Thật ra điều này cũng dễ hiểu.
Nếu người quái dị dung hợp linh phách thành công, chắc chắn trên ý nghĩa đối phương sẽ trở thành hắn.
Nếu không tồn tại hạn chế thì ngay cả khi dung hợp thành công, hắn vẫn sẽ luôn bị giữ chặt giữa không trung.
Vì vậy phải có thời hạn.
Chỉ là người quái dị này không ngờ hắn lại không thể dung hợp linh phách trong một thời gian dài như vậy.
"Ta muốn đi ra ngoài..."
Sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền