Chương 446: : Hội tụ
"Rất tốt, ngươi yên tâm đi. Sau này ngươi chắc chắn sẽ không hối hận vì quyết định của ngày hôm nay."
Trần Triệt trả lời.
"Thánh Tôn đại nhân chê cười ta rồi! Có thể đi theo đại nhân, bất luận sống chết, cũng là may mắn của thuộc hạ, làm sao có thể hối hận được chứ?"
Giọng điệu của Nhạc Duyên trịnh trọng, không có chút sơ hở nào.
Trần Triệt cũng không để tâm chuyện này nữa, mà nhìn về phía những người khác.
"Trong các ngươi có ai nguyện ý theo ta đi đến một giới khác, đều có thể đứng ra.
Ta vẫn nói câu đó, nguyện ý đi theo ta, ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi."
Hơn nghìn người phía dưới nghe vậy thì trố mắt nhìn nhau, lập tức có hơi chần chờ.
Đúng lúc này, một thanh niên mặc áo xám chủ động đứng dậy.
"Thánh Tôn đại nhân! Đệ tử nguyện ý đi theo đại nhân tiến đến một giới khác!"
Trần Triệt nhìn thanh niên áo xám, trong mắt lóe lên vẻ tán thưởng.
Tuổi tác của thanh niên áo xám này cũng không lớn, nhiều nhất không hơn năm mươi tuổi, nhưng tu vi lại đạt tới cảnh giới võ thánh Nhất trọng thiên.
Tuy nói lô đỉnh công pháp đơn giản hơn Thái âm chân kinh rất nhiều, nhưng có thể trong thời gian ngắn như vậy mà tu luyện đạt đến cảnh giới cỡ này, người này cũng coi như là có thiên phú siêu phàm.
"Ngươi tên là gì?"
Trần Triệt cười hỏi.
"Đệ tử Dư Tiềm Long, ra mắt Thánh Tôn đại nhân!"
Thanh niên áo xám dùng giọng điệu cung kính trả lời.
"Ha ha, ngươi không sợ chết sao?"
Trần Triệt hỏi ngược lại một câu.
Dư Tiềm Long nghe xong liền có hơi hưng phấn trả lời:
"Thánh Tôn đại nhân, ngài có chỗ không biết. Kể từ khi đệ tử bước lên con đường võ đạo này tới nay, đã được cho biết nếu như trong vòng trăm năm không luyện được Thái âm chân kinh, thì chỉ có một con đường chết. . .
Cũng chính vì vậy, đệ tử ngày đêm khổ sở tu luyện, không dám có chút lười biếng.
Cho nên nếu nói sợ chết, đệ tử đương nhiên là sợ.
Nhưng trong lòng đệ tử cũng có tiếc nuối, đó chính là sau khi tự bước vào võ đạo, đã rất ít tranh đấu với người khác. Về phần chém giết, càng là chưa bao giờ có. . .
Thân là võ giả, uổng cho một thân tu vi, lại không có đất dụng võ, đệ tử ít nhiều gì có hơi không cam lòng.
Vừa nãy nghe Thánh Tôn đại nhân ngài nói muốn cùng thứ nguyên cường giả khác tranh đấu, trong lòng đệ tử liền mơ hồ sinh ra một chút cảm giác mong đợi. . .
Đó là chưa nói khát vọng của đệ tử còn trở nên mạnh hơn.
Có thể đi theo Thánh Tôn đại nhân ngài và nhóm cường giả này, đối với đệ tử mà nói là cơ hội khó có được. Đệ tử không muốn bởi vì trong lòng sợ hãi uy nghiêm của Thánh Tôn đại nhân ngài mà bỏ qua cơ hội như vậy.
Trần Triệt nghe vậy trong lòng hơi có hơi không biết nói gì.
Ai có thể ngờ Dư Tiềm Long này lại là một người rất ít tranh đấu với người khác, thậm chí rất có thể là võ thánh chưa từng giết người. . .
Kỳ thực cẩn thận nghĩ lại, chuyện này cũng có thể thông cảm được.
Giới này chỉ còn sót lại mấy triệu người, một chút người chiếm cứ một giới như vậy. Hai bên lại thuộc cùng một tông môn, mọi người cúi đầu không thấy ngẩng đầu thì thấy, có cái gì tốt để tranh đấu chứ?
"
Được. Dư Tiềm Long, ta nhớ kỹ ngươi, ngươi qua đây đi.
"
Trần Triệt vẫy tay nói.
"
Vâng!
"
Dư Tiềm Long lập tức đáp lại, sau đó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền