Chương 470: : Thiên sinh
Mà theo những sinh mạng cổ xưa từng kể lại, lý do sinh linh lại rất thưa thớt là vì thứ nguyên Hỗn Độn đã sinh ra một ma đầu.
Ma đầu đã giết tất cả các sinh linh một cách bừa bãi, nó phá hủy quy luật của thiên đạo, đã dẫn đến việc thiên đạo sinh ra Hỗn Độn Thần Khí.
Sau khi trải qua một phen trắc trở, người nắm giữ Hỗn Độn Thần Khí đã đánh chết ma đầu kia dưới sự trợ giúp của bảo vật này. Tới lúc này, thứ nguyên Hỗn Độn mới có được sự sống mới.
Ngay khi hắn vẫn đang suy nghĩ. Ở đằng xa, trong cơ thể của lão giả xuất hiện ảo ảnh của một thanh kiếm.
Nhìn thấy ảo ảnh này, con ngươi của Chúa tể Hỗn Độn lập tức co rút lại rồi hắn thốt lên đầy ngạc nhiên:
"Là Hỗn Độn Thần Khí... Thiên Phạt Nhận..."
Thiên Phạt Nhận... Chính là Hỗn Độn Thần Khí trong truyền thuyết kia.
Sau khi lấy lại tinh thần, Chúa tể Hỗn Độn vừa đau buồn vừa giận dữ hét lên:
"Tại sao! Tại sao ngươi lại muốn hủy diệt Sinh Mệnh Trường Hà!"
"Tất nhiên là ta muốn áp đảo phía trên thiên đạo và đạt đến Vĩnh Hằng chân chính."
Huyền Mệnh thì thào nói.
"Ban đầu ta còn tưởng sau khi thành công ứng kiếp, sẽ có thể thuận lợi bước vào cảnh giới Vĩnh Hằng…
Nhưng kết quả lại không phải như vậy.
Ha ha, thiên đạo khó khăn lắm mới diệt trừ được một người có thể uy hiếp hắn, sao có thể lại sáng tạo ra một mối đe dọa khác cơ chứ…
Trên thực tế, chỉ cần có thiên đạo áp chế thì cho dù là ai trong hai đại thứ nguyên này đều không thể bước vào cảnh giới Vĩnh Hằng.
Cho dù ta là người nắm giữ Hỗn Độn Thần Khí... Cũng là như vậy."
Nói xong, Huyền Mệnh nhìn về phía Trần Triệt, ánh mắt của hắn lộ ra chút buồn bã.
“Trần Triệt, Hỗn Độn Thần Khí là chỗ dựa của chúng ta, nhưng cũng là hạn chế lớn nhất của chúng ta.
Chừng nào trong cơ thể của chúng ta còn có Hỗn Độn Thần Khí là chúng ta sẽ luôn bị thiên đạo nhìn chằm chằm.
Nếu Chúa tể Luân Hồi chiến thắng thiên đạo là hắn có thể bước vào cảnh giới Vĩnh Hằng…
Nhưng chúng ta lại không thể.
Bởi vì hễ chúng ta dám làm trái ý thiên đạo, trong nháy mắt sẽ bị Hỗn Độn Thần Khí ở trong cơ thể cắn trả.
"
Vẻ mặt của Trần Triệt hết sức nghiêm túc nhìn vào Huyền Mệnh.
Cái gì thiên đạo... Cái gì cảnh giới Vĩnh Hằng…
Nói thật, hắn chưa bao giờ suy nghĩ về điều đó.
Kể từ khi có được Phệ Nguyên Bình, tất cả những gì mà hắn nghĩ đến chỉ là sau khi giải quyết mọi rắc rối thì hắn có thể có một cuộc sống an an ổn ổn mà thôi.
Lúc này, Huyền Mệnh mới tiếp tục nói:
“Cho nên chúng ta muốn bước vào cảnh giới Vĩnh Hằng chỉ có một cách, đó là hủy diệt thiên đạo để thoát khỏi sự trói buộc.
Chẳng qua chính tay chúng ta làm điều đó là không được.
Cho nên ta đã đào tạo ra Chúa tể Luân Hồi.
Ban đầu ta cứ nghĩ sau khi chờ hắn trở thành một tai họa, thiên đạo vẫn sẽ chọn ta để xử lý hắn... Đến lúc đó, chỉ cần ta không thèm để ý đến hắn thì thiên đạo sẽ tự nhiên bị hủy diệt bởi Chúa tể Luân Hồi... Mà ta chỉ cần trước khi Chúa tể Luân Hồi bước vào cảnh giới Vĩnh Hằng mà giết hắn bằng phương pháp đã bố trí xong từ trước và sau đó ta có thể yên tâm chứng đạo Vĩnh Hằng.
Nhưng một điều mà ta không nghĩ đến chính là, lần này thiên đạo không có lựa chọn ta mà lại sinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền