Chương 53: : Viện quân
Dịch: Lap Tran
Thạch Hỏa Thành có hơn hai mươi vạn người, muốn chuyển tất cả mọi người rời khỏi thành trong mười ba ngày là chuyện cực kỳ khó khăn.
Đầu tiên là tòa thành trì nào có thể tiếp nhận nhiều người như vậy?
Chắc chắn huyện thành cùng cấp bậc không năng lực, chỉ châu phủ mới có khả năng.
Từ Thạch Hỏa Thành đi tới châu phủ, nếu cưỡi ngựa cũng tốn sáu canh giờ.
Đi bộ mà nói, dù không nghỉ ngơi phỏng chừng cũng tốn ba ngày ba đêm.
Càng gian nan hơn chính là trong Thạch Hỏa Thành tính cả quan quân cùng tất cả võ giả cũng chỉ có hai ba ngàn người.
Chút người như vậy sao có thể bảo hộ mấy chục vạn người đi xa?
Nếu nửa đêm gặp được Nhân Trành quấy nhiễu khiến đội ngũ rối loạn, tất cả mọi người đều xong đời.
“Lão sư, hướng châu phủ cầu viện đi, chỉ dựa vào lực lượng của Thạch Hỏa Thành không có khả năng di chuyển nhiều người như vậy trong thời gian ngắn.”
Trần Triệt trầm giọng nói.
“Ừ, hiện tại ta liền đi tìm thủ tướng, để hắn tự mình đi châu phủ một chuyến!”
Vương Kính Minh nhanh chóng tỉnh táo lại, vội vàng rời khỏi huyện nha.
……
Sau nửa canh giờ.
Có sáu người cưỡi ngựa rời Thạch Hỏa Thành từ các hướng, đi thẳng đến châu phủ.
Vương Kính Minh thì suốt đêm triệu tập gia chủ các gia tộc trong thành lại, cùng nhau thương thảo đối sách.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Tin tức khoáng mạch Liệt Dương thạch bị đào rỗng truyền khắp toàn bộ Thạch Hỏa Thành.
Đồng thời Thạch Hỏa Thành cũng tuyên bố tiến vào trạng thái chiến tranh, cửa thành bị phong tỏa, tất cả cư dân ngoại thành đều dời vào nội thành.
Mặt khác, xe ngựa, xe bò, xe la, Liệt Dương thạch, lương thực cùng các vật tư chiến lược được tập trung lại, thống nhất cách phân phối.
Người không nghe điều lệnh hoặc cất giấu vật tư chiến lược, đều bị mạnh mẽ trấn áp.
Sau khi giết mấy chục người, tất cả mọi người đều trở nên nghe lời hơn.
Hôm sau.
Ngoại thành trở nên không một bóng người, hơn hai mươi vạn người đều dọn vào khu vực nội thành.
……
Đêm hôm sau.
Trong thư phòng, Vương Kính Minh liệt kê ra danh dách tất cả vật tư thu thập được.
“Đêm qua kho lúa bị thiêu hủy, hiện giờ lương thực còn lại chỉ đủ để ăn mười ngày.”
Vương Kính Minh nhíu mày.
Trần Triệt đứng phía sau hắn, nhẹ nhàng nói: “Nếu có một số lượng lớn người được chở đi thì lương thực vẫn đủ ăn.”
“Hy vọng phái châu phủ có thể nhanh chóng nhận được tin tức đi.”
Vương Kính Minh nói rồi xoay người nhìn Trần Triệt.
“Mấy ngày nay vất vả cho ngươi.”
“Khụ khụ khụ…… Không vất vả.”
Trần Triệt ho khan hai tiếng nói.
Tuy lão sư là đại nho nhưng bởi vì đã già, hạo nhiên chính khí chỉ có thể che chở nội thành mà thôi.
Cho nên không thể không chuyển tất cả cư dân ngoại thành vào nội thành.
Với tình hình hiện giờ, lão sư không thể rời đi cho nên vài chuyện quan trọng đều do hắn đi làm.
Như phân phối thức ăn, nước uống……
Các quán rượu, hiệu thuốc, kỹ viện sòng bạc trong nội thành đóng cửa hết, hiện giờ đều để cho cư dân trú ngụ.
Nhiều người tập trung ở nội thành như vậy, lỡ như gặp phải chuyện đầu độc hoặc xuất hiện ôn dịch, hậu quả không dám tưởng tượng.
Cho nên cần phải có một người cực kỳ đáng tin quản lý những việc này.
Hắn chủ động ôm lấy.
Không có biện pháp nào khác, nếu để cho những người khác làm thì hắn thật sự không yên tâm.
……
Thịch thịch thịch!
Không bao lâu, bên ngoài đột nhiên có tiếng đập cửa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền