Chương 67: : Thương đội Thẩm gia
Dịch: Lap Tran
Trời dần dần tối, sáu người vẫn đang nhìn về con đường phía xa.
Nhưng giờ phút này, sắc mặt của bọn hắn đều vô cùng khó coi.
"Tam ca, cho dù có chậm trễ thì hẳn là lúc này phải đến rồi chứ?"
Một người trầm giọng nói.
Người cầm đầu nghe xong, suy tư một chút rồi thúc vào ngựa, lạnh lùng nói:
"E là đã xảy ra chuyện, không đợi nữa, chúng ta đi ven đường tìm xem!"
. . .
Ngày lại ngày trôi qua.
Nháy mắt đã ba ngày.
Cuối cùng Vương Kính Minh cũng chậm rãi tỉnh lại.
Vừa tỉnh lại hắn liền cố gắng ngồi dậy.
"Phương Nhạc. . . Có ở đây không?"
Phương Nhạc đứng ngoài cửa nghe được động tĩnh lập tức mừng rỡ đi đến.
"Vương tiên sinh! Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi!"
Vương Kính Minh yên lặng một lúc rồi nhỏ giọng dò hỏi:
"Ta hôn mê mấy ngày?"
"Đã năm ngày."
Phương Nhạc trả lời.
"Năm ngày. . . Trần Triệt đâu? Hắn đi đâu?"
Vương Kính Minh có chút lo lắng hỏi tiếp.
"Chuyện này. . ."
Phương Nhạc có vẻ khó xử, muốn nói lại thôi.
"Ngươi cứ việc nói là được."
Vương Kính Minh vô cùng nghiêm túc.
Phương Nhạc khẽ thở dài, lúc này mới đáp:
"Ba ngày trước Trần công tử theo người Tế Thế minh người đi Ký Châu, nửa đường mất tích.
Người Tế Thế minh một đường tìm kiếm nhưng không thu hoạch được gì."
"Mất tích. . ."
Vương Kính Minh lẩm bẩm, trong lòng nửa vui nửa buồn.
Một lúc sau, hắn đột nhiên vén chăn lên.
"Phương Nhạc, dọn dẹp một chút, chúng ta đi kinh thành."
. . .
Một bên khác.
Trên một con đường cách Ký Châu cực kỳ xa xôi, Trần Triệt cùng Vương Chấn đang lái một cỗ xe ngựa mới tinh đi về phía Thần Hỏa châu.
Trời đang giữa trưa, nắng chang chang.
Nhưng Trần Triệt lại hơi ngửa mặt, hình như đang phơi nắng nhiều hơn.
Ba ngày trước, sau khi diệt sát ba người Tế Thế minh kia, còn chưa đi được bao xa thì hắn liền gặp phải một đám sơn phỉ.
Trong đám sơn phỉ có người đã từng là thủ hạ của Vu Khánh, liếc mắt liền nhận ra hắn, đồng thời gọi hắn là "Bệnh thái tuế" gì đó, hắn lo lắng nên đã tiêu diệt hết.
Trải qua chuyện này, hắn hạ quyết tâm phải làm da đen đi một chút, không thì độ nhận diện sẽ khá cao.
Trước đó, sắc mặt tái nhợt vì thời gian dài mở trạng thái quá tải nên dần ảnh hưởng tới màu da.
Bây giờ hắn đã luyện Điệp Lãng công đến viên mãn, trong khoảng thời gian ngắn không cần ho khan.
Cho nên nếu muốn thay đổi màu da thì nhất định phải làm bây giờ.
Còn về sau tu luyện công pháp cao cấp hơn, có thể sẽ biến trở lại hay không . .
Hắn cũng không rõ.
Chỉ cần bây giờ trông bình thường một chút là được.
. . .
Từng ngày trôi qua.
Ngồi xe ngựa từ Ký Châu đến Thần Hỏa châu phải tốn mười ngày mười đêm.
Trần Triệt phơi bảy tám ngày xong, cuối cùng cũng có trở nên giống người bình thường một chút.
Chạng vạng tối hôm nay, Trần Triệt đang lái xe ngựa chậm rãi đi trên đường, đột nhiên phía sau có tiếng động truyền đến.
Là một thương đội.
Thương đội có khoảng ba bốn mươi người, ngoại trừ hai cỗ xe ngựa thì còn có mấy chiếc xe chuyên chở hàng hoá.
Trần Triệt thấy vậy liền lui sang bên đường, nhường cho thương đội đi qua.
Thần Hỏa châu là nơi võ đạo hưng thịnh, tà ma tương đối ít, cũng chính vì vậy mà võ giả tiến hành đủ loại thương nghiệp quanh Thần Hỏa châu, buôn bán cực kỳ phát triển.
Nơi này cách Thần Hỏa châu chỉ còn hai ngày đi đường mà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền