Chương 2666: Chắc vừa nãy nghe nhầm rồi
Mặc dù Vương Hạc đã vượt qua đủ hiểm nguy để đến tìm Mộc Yên, nói sẽ giúp đỡ nàng, đưa nàng thoát khỏi hố lửa.
Sau đó, hắn còn bày tỏ thiện ý, khuyên nàng hãy cẩn thận, nói lòng người khó dò, không nên tin người bên cạnh mình. Nhưng… Mộc Yên lại không để lời cảnh báo của hắn trong lòng.
Trái lại, ngày thứ hai sau khi sự kiện kia xảy ra, nàng còn báo cáo chi tiết những lời nói đó cho Cố Trường Ca biết.
Mộc Yên là một người rất đơn giản, Cố Trường Ca là người có ân tình rất lớn đối với nàng, cứu nàng từ trong tay Trọc tộc, giúp nàng có nơi dừng chân, có chỗ dựa rất lớn ở Tiên Linh văn minh.
Nhưng vào lúc giải thích về ân oán giữa nàng và Vĩnh Hằng Thần tộc, có một vài chuyện nàng bất đắc dĩ phải che giấu Cố Trường Ca.
Bởi vì nàng đã hứa với mẫu thân của nàng rằng sẽ không nói cho bất kỳ kẻ nào biết.
Chuyện này tựa như một cái gai chôn trong lòng Mộc Yên, thời thời khắc khắc đâm vào lòng nàng. Nếu không vì vạn bất đắc dĩ, nàng cũng không muốn giấu diếm Cố Trường Ca.
Nên khi Vương Hạc vừa nhắc nhở lại thuyết phục nàng đề phòng Cố Trường Ca, trong lòng Mộc Yên liền có chút cảm giác không thoải mái.
Khi Cố Trường Ca nhắc đến người đưa túi gấm đến kia liệu có thể là người có giao tình gì với phụ thân của nàng thật hay không, Mộc Yên liền thuận thế, nói một mạch những lời mà Vương Hạc nói để thuyết phục nàng cho Cố Trường Ca nghe.
Vào lần đầu tiên gặp gỡ Cố Trường Ca, Mộc Yên đã cảm thấy Cố Trường Ca không phải là người tâm thuật bất chính, nếu không đã không lo lắng hắn hành tẩu bên ngoài, bị người ta lừa gạt.
Còn về phần vì sao nàng lại cảm thấy như thế?
Thật ra khi đó Cố Trường Ca cũng đã hỏi nàng vấn đề này.
Mộc Yên vẫn còn nhớ rõ, hắn chỉ từ chối cho ý kiến mà cười khẽ một tiếng. Sau đó hắn hỏi nàng vì sao lại tự cảm thấy như thế, không phải nên làm theo như lời dặn dò của vị thúc thúc kia của nàng mà đề phòng hắn hay sao?
“Ta chỉ đơn giản cảm thấy ánh mắt của ngươi nhìn ta rất đơn thuần sạch sẽ, ở bên cạnh ngươi rất dễ chịu.”
Khi ấy Mộc Yên cũng không rõ bản thân mang tâm trạng thế nào khi nói ra những lời này.
Sau khi nghĩ lại luôn có cảm giác mặt nóng lên, muốn tìm một cái lỗ mà chui vào.
Còn Cố Trường Ca cũng chỉ cười, hỏi nàng là vì sao lại cảm thấy ánh mắt của hắn thuần túy sạch sẽ?
Đối với câu hỏi này, lúc đó Mộc Yên im lặng không trả lời Cố Trường Ca. Dù sao nàng cũng không thể trả lời rằng bởi vì vẻ ngoài của hắn rất thuận mắt? Vì vậy ánh mắt của hắn cũng trở nên sạch sẽ?
“Vả lại, khoảng thời gian gần đây hắn đang bận gì đó, không nhìn thấy tung tích của hắn đâu, cũng không thấy hắn nghe hát thưởng trà, càng không chịu đến tìm ta…”
Trong sân viện, bên ven bờ một hồ nước trong như gột, Mộc Yên tựa đầu, ngồi trên một tảng đá rất lớn.
Ủng ngọc bị nàng cởi ra tùy ý ném sang một bên.
Bên dưới làn váy thải sắc lưu hoa là một đôi chân ngọc trắng muốt hoàn mỹ, không đủ một nắm tay, được sơn màu trắng lấp lánh như đậu khấu.
Đôi chân ngọc đang vung tới vung lui, đạp lên bọt nước, dáng vẻ như đang buồn bực, chán nản.
Chẳng qua, Mộc Yên đang lẩm bẩm, nghĩ xem mấy ngày nay Cố Trường Ca đang làm những gì, so với
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền