Chương 100: : Huynh Đệ!
Mỗi một câu nện một đấm, Chu Hữu Tài dù có tu vi Chân Khí Cảnh tầng thứ bảy, nhưng bị trúng độc cũng không chống lại được Nhậm Kiệt.
Máu răng lẫn lộn phun ra ngoài.
Hắn tưởng hắn là ai, đừng nói lão tử là Tổng đốc, cho dù là con trai Hoàng đế. Dám mắng huynh đệ y, Nhậm Kiệt tuyệt đối không bỏ qua.
- Huynh đệ... Nhậm Kiệt vì mập mạp mà mắng riêng hắn, y còn mắng mấy trăm người ở đây. Sở dĩ Chu Hữu Tài nổi bật hơn là vì hắn bị mập mạp tát cho nên mới nổi giận xông lên.
Mập mạp cũng không nghĩ tới lúc này Nhậm Kiệt vẫn nhớ chuyện này, lại còn đơn độc xông lên bắt Chu Hữu Tài.
Đứng ở trên nóc nhà, mập mạp cắn môi, cả người run run, khó lắm mới khống chế được.
- Nhanh đi cứu thiếu gia...
- Con mẹ nó ngươi đi đi, ta không xong rồi, ta bây giờ nhìn nam nhân còn cương cứng đấy.
- Ngứa chết ta, tên Nhậm Kiệt lại mượn lực lượng của thị vệ hắn, Chu Hữu Tài thảm rồi.
- Mẹ nó, hắn thật lớn mật, mấy trăm người mà hắn cũng dám hạ độc.
- Ai bảo xía vào, sớm biết vậy ta đã không tới. Nhậm gia chủ! Ta sai rồi, xin ngươi cho ta giải độc đi! ......
Lúc này ở trước cửa đại trạch Nhậm Kiệt đứng mấy trăm người, dạng gì cũng có, có người vẫn còn kiên trì, có người có chút quan hệ với Chu Hữu Tài phát hiện Chu Hữu Tài đã xảy ra chuyện, nhưng cũng không thể ra sức, thậm chí thủ hạ của hắn còn không đi cứu hắn đấy.
Không có biện pháp, hiện tại hạ thân cương cứng, đi một bước cũng cảm thấy huyết mạch phun trào, cả người ngứa ngáy muốn chết, nói gì tới đi cứu người.
Khi bọn họ thấy Nhậm Kiệt mượn lực lượng thị vệ lại, cho nên mới tin lời đồn ở Ngọc Kinh Thành. Cho nên muốn thu thập, dạy dỗ Nhậm Kiệt, nhất định phải nghĩ biện pháp tách hắn ra khỏi Đồng Cường và Thiết Tháp ra mới được.
Có người không chịu nổi, nhận sai xin giải dược.
Người khác không rõ, nhưng Đồng Cường thấy Nhậm Kiệt nhanh gọn bắt được Chu Hữu Tài, lại túm lấy hắn đập thủng tưởng nhảy vào đánh tiếp mà trong lòng rung động.
Bởi vì Đồng Cường là người rõ ràng nhất, vừa rồi gia chủ bảo hắn làm gì, chẳng qua bảo hắn truyền qua một chút Kim Cương Bất Hoại Thể mà thôi. Lực lượng hắn truyền qua cũng chỉ tương đương với Chân Khí Cảnh tầng thứ nhất chừng mà thôi, chẳng qua để cho Nhậm Kiệt toàn thân phát sáng cho thêm thần uy.
Nếu chỉ dùng chút lực lượng này, cho dù Chu Hữu Tài đứng bất động cho hắn đánh cũng khó mà bị thương.
Nhưng bây giờ gia chủ lại đánh cho Chu Hữu Tài mặt sưng như đầu heo, răng máu lẫn lộn. Lúc này Đồng Cường càng khẳng định mình suy đoán lúc trước của mình, nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, gia chủ không nói hắn cũng sẽ không hỏi, thậm chí không nghĩ thêm nữa, tất cả theo lệnh gia chủ làm là được.
- Trước khi muốn làm cho cắn người thì phải chuẩn bị bị đánh, rõ chưa? Chu Hữu Tài, ta thấy người giống heo hơn đấy. Đấm liên tục mấy chục đấm, đấm cho Chu Hữu Tài mặt sưng như heo, sau đó ném hắn xuống đất.
Nhậm Kiệt vừa rồi đã phục dụng giải dược. Mũi chân điểm lên nhảy lên nóc nhà, lại thấy trước cửa có mấy chục người đang cởi quần áo, cũng không ít người cầu xin tha thứ, thậm chí có mấy người quỳ xuống cầu xin thuốc giải.
- Vừa rồi không phải các ngươi kêu gào rất vui sao, không phải muốn đuổi bổn gia chủ ra khỏi Ngọc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền