Chương 102: : Bộ Mặt Thật Của Tiện Nhân
Vô sỉ, ngươi cũng không biết xấu hổ mà nói những lời này.
Nghe nữ nhân đê tiện này mắng phiếu cơm lão đại vô sỉ, Cao Nhân lập tức tức giận, loại nữ nhân đê tiện tâm địa rắn rết này còn dám mắng người vô sỉ. Ngươi làm chuyện xấu, chẳng lẽ người khác phản kích không được sao, chẳng lẽ để mặc cho ngươi muốn làm gì thì làm, quả thực... Quả thực... Con mẹ nó có bệnh.
- Ngàn vạn lần đừng nổi giận với loại người như thế. Nhậm Kiệt cười vỗ vỗ mập mạp, mình lại cười nhìn Phương Kỳ nói:
- Phương đại tiểu thư, một câu của ngươi có thể cứu một người, đối với ngươi mà nói là rất đơn giản, đối với bọn họ mà nói lại có thể thoát khỏi bể khổ đấy.
- Bổn gia chủ cho tới bây giờ cũng không để ý làm người tốt, người tốt người xấu gì tùy các ngươi nghĩ, tóm lại ngươi chọc vào bổn gia chủ, bổn gia chủ cũng sẽ không khách khí với ngươi. Hiện tại ngươi minh bạch chưa, nhiều người nhìn như vậy đấy, quyền lựa chọn là do ngươi, có cứu người hay không tự ngươi quyết đi.
Nhậm Kiệt có trăm ngàn cách mắng, nhưng bây giờ Nhậm Kiệt không được mắng.
Bởi vì cục diện này không phải mình ép ra, không cần mình nói gì, tự nhiên có mấy trăm người này ra mặt.
Ngươi không phải kích động những người này đến đối phó ta sao, hiện tại để cho ngươi nếm thử tư vị bê đá đập chân mình đi.
- Phiếu cơm lão đại, ngươi nói nhẹ nhàng như vậy ta cảm thấy rất tiện nghi cho ả đấy. Mập mạp rất khó chịu lẩm bẩm.
- Ngươi cảm thấy nói vậy rất đơn giản sao? Nhưng cũng phải xem là người nào, nhìn từ góc độ nào. Phương Kỳ là loại người kiêu ngạo, rất kiêu ngạo, ngươi nhìn ánh mắt ả nhìn người, đó là ánh mắt xem thường tất cả mọi người, ả chẳng qua lợi dụng những người này mà thôi. Hơn nữa ngươi không thấy ả giờ hận ta thế nào sao, ngươi mắng ả, ả sẽ nói sao? Chúng ta cho rằng lời này rất đơn giản, nhưng mà lại vô cùng khuất nhục, vũ nhục với ả, không chỉ là như thế, quan trọng nhất là ả thấy không đáng phải làm vậy với những người kia. Chỉ đơn giản như vậy, cho nên chắc chắn ả sẽ không làm.
Tình huống này Nhậm Kiệt đã sớm nghĩ tới, cho nên mới đưa ra yêu cầu này, nếu ả không làm, vậy chuyện tiếp theo sẽ rất đặc sắc.
- Muốn ta van ngươi, ngươi tưởng ngươi là cái thứ gì?
Ngay lúc Nhậm Kiệt và mập mạp nói chuyện, Phương Kỳ tực giận mày liễu nhướng lên nói.
Ở trong mắt Phương Kỳ, đừng nói đi cầu Nhậm Kiệt, cho dù Nhậm Kiệt đến cầu xin nàng, nàng cũng lười đáp lại, bây giờ còn dám bảo mình vì đám ngu ngốc này bảo mình cầu hắn, hắn nghĩ thật hay. Bọn họ coi là cái thứ gì, mình dựa vào cái gì mà mình phải cầu xin cho bọn họ, mà còn phải cầu xin tên hỗn đản Nhậm Kiệt này nữa.
- Các ngươi đều thấy được, nghe được đấy. Không phải ta không cho các ngươi cơ hội. Bổn gia chủ làm việc rất công bình, các ngươi vì nàng mà đi làm loạn, bổn gia chủ đại nhân đại lượng không được so đo với các ngươi, chẳng qua để bảo nàng nói một câu đơn giản như vậy là bỏ qua cho các ngươi. Nhưng nàng không nói ta cũng không có biện pháp.
Nhậm Kiệt nhìn mấy trăm người trong viện tử, bất đắc dĩ buông tay, ý kia, chính là các ngươi đều được, tự cầu phúc cho mình đi.
- Phương đại tiểu thư, ngươi cứ tùy tiện nói một câu là được rồi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền