ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tà Thiếu Dược Vương

Chương 16. : Ngươi Cũng Xứng Nói Tư Cách

Chương 16: : Ngươi Cũng Xứng Nói Tư Cách

Sáng sớm hôm sau, cửa Nhậm gia liền có người chuẩn bị. Đội cận vệ gia chủ bình thường sẽ không dễ dàng xuất động cũng chỉnh đốn chờ xuất phát, một thân áo giáp khí thế không hề thua kém cấm quân hoàng gia.

Khi mặt trời dần lên cao, ba người Nhậm Quân Dương, Nhậm Văn Húc, Nhậm Hàn Lâm cũng đều một thân áo gấm từ Nhậm gia đi ra. Đây nhưng là đi tham gia ngự yến, hơn nữa còn là phải thương lượng chuyện chúc mừng ngày sinh hoàng thái hậu cùng với một ít chuyện lớn khác.

Đây là truyền thống xưa nay của Minh Ngọc Hoàng Triều, có sự tình quyết sách trọng đại Hoàng đế bình thường đều sẽ có thông tin trước với bốn đại gia chủ khác, hàng năm cũng sẽ đúng giờ kết nối một chút. Loại chuyện này dĩ vãng căn bản không tới phiên những trưởng lão bọn họ nhúng tay. Từ sau khi Nhậm Thiên Hành đem vị trí gia chủ truyền cho Nhậm Kiệt đồng thời thành lập hội trưởng lão gia tộc, đám người Nhậm Quân Dương cũng bắt đầu chân chính hưởng thụ đãi ngộ của ngự yến cao nhất Minh Ngọc Hoàng Triều này.

Ở đó cùng Hoàng đế và mấy đại gia tộc khác cùng thương nghị sự tình, vì Nhậm gia giành lợi ích, bọn họ hiện tại phi thường hưởng thụ, chờ mong loại yến hội này.

Đội cận vệ hơn trăm người uy vũ đồ sộ, đám người Nhậm Quân Dương đợi chừng một canh giờ, lại vẫn còn không thấy bóng dáng của Nhậm Kiệt.

- Đều đã lúc này rồi, lại vẫn chưa tới. Vốn cho là quản thúc đối với hắn quá nghiêm, lần trước mới có thể... Hừ, xem ra vẫn là không thể mặc cho...

Nhị trưởng lão ngẩng đầu nhìn mặt trời, tức giận dùng nắm tay nện lên tọa giá xa hoa của mình.

- Kỳ cục, càng ngày càng kỳ cục. Ngự yến sắp bắt đầu rồi, hắn lại đến giờ còn không có tin tức.

Nhậm Văn Húc rất là không vui nói.

Nhậm Hàn Lâm cũng nhíu mày:

- Đồng đội trưởng, người của ngươi đâu?

Ngồi ở trên một thớt bảo mã phía trước nhất hoàn toàn bị áo giáp màu vàng bao bọc, khí thế hùng tráng chính là đội trưởng đội cận vệ của gia chủ Nhậm gia – Đồng Cường!

- Đến rồi.

Đồng Cường thanh âm trầm thấp, như là không có một chút cảm tình, cũng may hắn như vậy tất cả mọi người cũng đều sớm thành thói quen.

- Báo!

Đúng vào lúc này, từ xa một con khoái mã chạy như bay đến, tới trước mặt Đồng Cường chỉ có không đủ 10m khống chế gấp, khi người khác nhìn thấy ngựa sắp đâm vào lại chợt dừng lại ở trong vòng 5m, sau đó trực tiếp ở trên ngựa ôm quyền:

- Gia chủ có lệnh, gia chủ trực tiếp chạy tới hoàng cung, đội cận vệ lập tức chạy tới.

- Rầm... rầm...

Thân là đội cận vệ giờ khắc này chính là đồ sộ, động tác chỉnh thể hòa làm một, tiếng vó ngựa cố ý chấn động đến khiến người cho rằng có động tất. Nhưng vẻn vẹn từ Đồng Cường vung tay 126 thành viên đội cận vệ, 126 con ngựa đồng thời nhích động là có thể nhìn ra sự đáng sợ của đội ngũ này.

Ta Thieu Duoc Vuong_1_29

Càng có tin tức nói, không ngờ Thương Trung muốn chạy trốn, liền đụng phải Nhậm Kiệt.

Cũng có tin tức nói, Thương Trung có đại thù với Nhậm gia, trước khi chết muốn kéo theo chết chung.

Tóm lại tin tức đầy trời, nhưng đối với dân chúng, sự thật đều vĩnh viễn vô cùng xa xôi.

Chỉ có một số người chân chính biết được đều còn tiếp tục chú ý, lúc này có một nhóm người Nhậm gia đến, là lục gia Nhậm Thiên Tung phái tới. Nếu không phải lúc này ngọc bài bổn mạng của Nhậm Kiệt để trong nhà vẫn còn tốt, nói rõ không có nguy hiểm tính mạng, lục gia Nhậm Thiên Tung đã sớm nổ tung rồi.

Đây là một mặt, trong quá trình Nhậm Kiệt đi Thương gia, đã âm thầm liên lạc lục gia Nhậm Thiên Tung, báo cho hắn biết mình không sao, bản lĩnh hộ mệnh là hạng nhất, bảo hắn yên tâm.

Nhưng mà lại có không ít chuyện khác cần lục gia đi làm, chính vì đã sớm trao đổi với Nhậm Kiệt, cho nên lục gia mới miễn cưỡng ấn xuống không nổi giận, dựa theo lời Nhậm Kiệt không ngừng liên lạc người bên ngoài. Trong lúc Nhậm Kiệt đi Thương gia mấy canh giờ, tổng kết ra quy tắc chế độ truyền đạt xuống.

Lúc này ở hoàng cung, hoàng đế luôn chú ý đã tạm cho người khác lui xuống, mau chóng truyền ra một loạt thánh chỉ. Lúc này trong lòng hoàng đế rất khó chịu, vốn cho là mọi chuyện đều trong tầm tay, sau khi gặp Nhậm Kiệt, lại biến thành thế này.

Càng thêm không ngờ tới, mình biết được những chuyện về Thương gia mà vốn không biết tới, thậm chí chuyện cũ mấy chục, mấy trăm năm trước, toàn bộ đều bị Nhậm Kiệt tuyên bố ra ngoài. Đáng hận nhất, là Thương Trung lại to gan ngập trời dám nhúng chàm cả tú nữ tuyển chọn.

Còn làm ra nhiều chuyện đáng hận hơn, hoàng đế tức tốc hạ lệnh, không ngừng xử lý, nên bắt thì bắt, đáng giết cứ giết, trực tiếp xử lý, tra xét một nhóm. Đối với hắn thì không tính là gì, nhưng những người này không chỉ dính dáng đến người phe hắn, còn liên lụy đến rất nhiều phe phái thế lực khác, mượn cơ hội này chỉnh đốn lại cũng chưa chắc là xấu.

- Truyền lệnh tất cả nha môn thủy vận Minh Ngọc Hoàng Triều, từ lúc này không có ý chỉ của trẫm, không được làm bậy, tất cả quan viên thủy vận đều phải khống chế.

- Tất cả nhân viên liên can, toàn bộ khống chế, phái khâm sai đến các nơi.

- Liên can một đại tướng quân, 17 tướng quân, ba Tổng đốc, toàn bộ cách chức bắt giữ, đợi tam ty hội thẩm rồi phán xử, tạm thời phái người chủ trì mọi chuyện các nơi.

- Thông báo những thành viên trọng yếu các đại gia tộc liên can tạm thời còn chưa bị bắt giữ, Thương gia là kẻ đầu sỏ gây tội, nhưng mặc kệ thế nào hắn cũng là Tổng đốc thủy vận Minh Ngọc Hoàng Triều, muốn bắt cũng phải làm theo pháp quy. Nếu còn náo loạn như thế, sau này còn ai sợ pháp luật, chuyện lần này nhất định phải có giao phó, nếu như bọn họ chết hết còn chưa tính, nếu chưa chết, vậy chuyện này phải có câu trả lời, điểm này phải làm bọn họ hiểu rõ.

- Mặt khác nói cho vị Nhậm gia kia, trẫm đã điều người trở lại, đến lúc đó xem bọn họ.

Hoàng đế một hơi hạ mấy chục mệnh lệnh, khẩu dụ, thánh chỉ, truyền ra trăm phần, thế mới buông bút, thu hồi cửu ngũ đại ấn.

- Quả nhiên lão tổ nói không sai, đương kim bệ hạ là người giống nhất thánh tổ Minh Ngọc Hoàng Triều trong 2000 năm gần đây, gặp chuyện lớn thế này vẫn có thể trấn tĩnh xử lý, quả thật có phong phạm thánh tổ lão nhân gia. Hoàng đế vừa xử lý xong chuyện, ở cửa truyền tới tiếng the thé, sau đó Tam Bảo thái giám trẻ tuổi tuấn mỹ đi vào, vừa nói vừa nhẹ nhàng chỉnh lại tay áo vừa thay. Tuy rằng trên người không hề dính máu của Thương Trung, nhưng hắn vẫn ném bỏ quần áo cũ, thay một bộ trang phục hoa lệ.

- Lão tổ nói vậy là quá khen ta, trẫm nào dám đánh đồng với thánh tổ, có thế bằng một phần vạn đã hài lòng rồi. Tới đây, Tam Bảo, chúng ta nói chuyện. Gặp Tam Bảo thái giám, hoàng đế lại không có một chút lên mặt, lại vội đứng lên vô cùng thân cận vui vẻ nói, đi lên mời Tam Bảo ngồi xuống, lại còn ngồi ngang hàng với hắn.

- Bệ hạ khiêm nhường, nếu lão tổ đã nói vậy thì khẳng định sẽ không sai, những thứ lần này đều giao cho bọn họ, nhân tiện giúp bệ hạ đi Thương gia xem thử, giết Thương Trung cũng để tiểu tử bướng bỉnh Nhậm gia bị dẫn vào trong động phủ Ngự Thủy Kim Thiềm Xà Yêu, tin rằng dù cho có người Nhậm gia muốn cứu cũng chưa chắc đến kịp. Tam Bảo tự tin nói.

Nếu lúc này có người thấy hoàng đế lại khách khí với một thái giám trẻ tuổi như vậy, hơn nữa thái giám này cũng đương nhiên tùy ý, nhất định bị sẽ dọa, chuyện gì thế này.

Chỉ có bản thân hoàng đế hiểu rõ nhất, đừng nhìn Tam Bảo thái giám tuổi không lớn, nhưng lực lượng tuyệt đối không yếu hơn tám đại Vương giả, lại là người lão tổ thích nhất. Tuy rằng Tam Bảo thái giám cũng từng ở chung với mình một thời gian, nhưng hoàng đế cũng không dám đối đãi hắn như thái giám bình thường.

Hoàng đế ngẫm nghĩ rồi nói: - Nhưng mà Nhậm gia cùng Nhậm Thiên Tung đến giờ vẫn chưa có phản ứng, nói rõ Nhậm Kiệt còn chưa có chuyện. Hơn nữa nếu thật muốn giết Nhậm Kiệt thì thật khó khăn, dù sao hắn không phải con cháu bình thường, khẳng định Nhậm Thiên Hành bỏ công sức trên người hắn, nhất định phải có bảo vật hộ mệnh. Hơn nữa lão tổ còn không phải đã nói, Ngự Thủy Kim Thiềm Xà Yêu bị Thương gia nuôi đến phế bỏ, sớm biết vậy, 200 năm trước nên xử lý bọn chúng.

- Cho dù là phế bỏ, vậy cũng có lực lượng gần tới Âm Dương Cảnh dương hồn đỉnh phong, cho dù tiểu tử kia có phương pháp hộ mệnh, khẳng định cũng bị thương nặng. Nói lại, bệ hạ cũng có chuẩn bị khác rồi. Tam Bảo thái giám không quá để ý, cũng như lúc giết Thương Trung, theo hắn thấy thì chỉ là trò chơi mà thôi, không có gì lớn lắm.

- Tự nhiên rồi, dù sao năm đó 5 nhà cùng hưng thịnh Minh Ngọc, hơn nữa đại sự làm trọng, cho nên trẫm sẽ phải nghĩ cách khác. Tam Bảo, ngươi cũng đã gặp qua Nhậm Kiệt kia, ngươi cảm thấy... kẻ này thế nào? Không biết sao, gần đây mỗi lần hoàng đế ngẫm lại Nhậm Kiệt, liền luôn thấy trong lòng không vui, có áp lực không nói rõ, rất nhiều chuyện dường như mấu chốt đều nằm trên người Nhậm Kiệt.

- Tiểu tử này...

Tam Bảo bấm tay nhẹ nhàng vuốt qua chân mày: - Rất xấu xa, rất thông minh, cũng toát ra tà khí. Nhưng cũng chỉ vậy, hắn không nhịn được lộ ra lực lượng, không nhịn được đánh tới Thương gia, bệ hạ ngẫm lại cũng vui vẻ. Dù sao cũng là chuyện tốt, nếu hắn thật có thể nhịn, đạt đến độ cao như cha hắn, vậy mới là rắc rồi. Điều này nói rõ có thế nào thì hắn cũng chỉ vậy, hơn nữa trong mắt ta, dường như bệ hạ quá coi trọng hắn, có thế nào đi nữa hắn chỉ là thần tử, là một tộc trưởng 5 đại gia tộc. Mấy ngàn năm qua các đại gia tộc có yêu nghiệt gì chưa xuất hiện qua, ngay cả Nhậm Thiên Hành cũng không được, những người khác có thế nào cũng vô dụng.

Tam Bảo nhắc tới Nhậm Thiên Hành cũng vô dụng, sắc mặt hoàng đế khẽ biến đổi, nhưng lời này lại làm hắn thả lỏng hơn, cộng thêm hắn đã làm xong chuẩn bị từ trước, lúc này lại yên tâm.

Bảo Bối Chân Chính