ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tà Thiếu Dược Vương

Chương 22. : Ác Nô Nên Đánh.

Chương 22: : Ác Nô Nên Đánh.

Đâu có nhọc tâm, ở Ngọc Hoàng Học Viện, người nà mà không biết ta theo đuổi Phương Kỳ, nàng trúng độc ta sao có thể bỏ mặc được. Bất quá ngay cả ngự y đều không giải quyết được, cũng không cần âm dương điều hòa giải độc, vậy phải vận dụng bảo vật cha ta để lại mới giải được à.

Chuyện Nhậm Kiệt điên cuồng theo đuổi Phương Kỳ, cũng không phải tin tức mới lạ gì, Ngọc Kinh Thành có vô số người lấy chuyện cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga này mà cười.

Tuy rằng Nhậm Kiệt đã là gia chủ Nhậm gia, nhưng không ai cho rằng hắn sẽ có kết quả tốt, nhưng mà Phương Kỳ lại khác, thiên chi kiêu nữ chân chính, tự nhiên khinh bỉ loại gia chủ bù nhìn như Nhậm Kiệt, trong mắt bọn họ, quần áo lụa là chẳng khác nào phế vật.

Cho nên Nhậm Kiệt nói thẳng ra, một bộ vì Phương Kỳ mà không tiếc hết thảy, cũng không quản Phương Thiên Ân hừ lạnh bỏ đi, tự mình nói hết.

Đã đi được vài bước sắp ra cửa, Phương Thiên Ân đột nhiên dừng lại, tên Nhậm Kiệt chó má này hắn cũng không thèm để ý, nhưng vừa nghe Nhậm Kiệt nói bảo vật giải độc thế hệ truyền kỳ Nhậm Thiên Hành lưu lại...

- Trời ơi, trách không được, trách không được Nhậm đại gia chủ lại tràn đầy tin tưởng như vậy, thì ra là có bảo vật cha hắn để lại, hơn nữa còn công khai giải độc ở đây... Cao Nhân vốn muốn nhắc nhở Nhậm Kiệt, giờ phút này chợt nghiêm lại, còn giả bộ như cái gì cũng không biết, trên thực tế trong lòng buồn cười muốn chết.

Đã đi xa, Phương Thiên Ân đột nhiên ngừng bước, quay đầu nhìn về phía Nhậm Kiệt, tuy rằng hắn chán ghét tên gia chủ quần áo lụa là này, nhưng nếu trong tay hắn có bảo vật cứu được Phương Kỳ, vậy thì vẫn phải bàn lại một phen.

- Lão đại, ngươi... bỏ được sao... Bảo vật quý như vậy à? Nghe Nhậm Kiệt nói vậy, Cao Nhân thiếu chút nữa sặc cười, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, còn làm ra vẻ mặt phối hợp không đành lòng bỏ được.

Phương Thiên Ân hô hấp có chút gấp gáp, trong lòng suy nghĩ phải nói với Nhậm Kiệt như thế nào đây, nếu như không cần trả giá mà Phương Kỳ được chữa khỏi, lợi dụng tên quần áo lụa là này một chút cũng chẳng sao.

Nhậm Kiệt vuốt cằm, nghiêm túc tính toán nói: - Ta cũng rất muốn cứu nàng, chỉ là ngươi cũng biết bảo vật kia quý trọng cỡ nào, gia tộc bọn họ chỉ xuất ra 100 vạn tiền ngọc và một kiện Linh khí trung phẩm, như vậy ta sẽ bị tổn thất rất lớn. Tổn thất như vậy đủ để ta mua đứt được mấy chục hoa khôi à, tuy rằng bản gia chủ cũng rất thích Phương Kỳ, nhưng cũng không đáng nửa tiền một hoa khôi, không được, mua bán như vậy lỗ lớn rồi.

- Oanh! Dù tính ở hoàng cung, trong đại điện5 tộc, Phương Thiên Ân cũng không nhịn được bạo phát lực lượng, Thần Thông Cảnh hắn bạo phát, dạo động lực lượng cùng uy thế phát ra còn có vẻ mạnh hơn Đồng Cường ra tay.

Bị đùa bỡn rồi, vì nóng lòng cứu em gái mà mình đi tin lời tên hỗn đản quần áo lụa là này, còn dừng bước suy nghĩ thương lượng với hắn, kết quả hắn lại đánh đồng hoa khôi kỹ nữ lầu xanh với thiên chi kiêu nữ của mình, đúng là thật đáng ghét. Không, cũng không phải là tương đề tịnh luận, tên hỗn đản đáng ghét này lại nói con gái của mình còn không bằng cả kỹ nữ, hỗn đản.

Ta Thieu Duoc Vuong_1_29

Nhậm Kiệt khoát tay, coi như tìm được lý do thích hợp.

- Ha ha...

Văn Tử Hào đột nhiên cười to, áp sát lại lớn tiếng nói:

- Tỷ phu ngươi cứ yên tâm, từ sau Hội Văn lần đó, thường có những người đưa thơ từ đến chỗ chị ta, đều bị chị ta phê bình không ra gì. Ta nghe chị ấy nói xong, luôn lầm bầm thơ từ kỳ quái, sau đó ta mới biết, đều là thơ từ ngày đó tỷ phu uống say nói ra, cho nên mới nói chúng ta nhất định là người một nhà, ha ha...

Văn Tử Hào luôn miệng tỷ phu, kêu trôi chảy hoàn toàn không ngại. Nhậm Kiệt lại im lặng, nhưng mà ngẫm lại, ngày đó hình như quả thật có thoáng giao thủ với Văn Thi Ngữ, có điều khi đó cũng không để ý...

Vừa nghe Văn Tử Hào nói thế, Lý Thiên Thành cùng Ngụy Lượng liền hưng phấn lên.

Nếu không phải Văn Tử Hào nói chị của hắn về sư môn có chuyện, mặc kệ thế nào bọn họ cũng phải thúc đẩy Nhậm Kiệt đi gặp một lần, hận không thể lập tức thành hôn mới được.

- Được rồi, được rồi, chuyện của bổn gia chủ thì tự ta sẽ xử lý, các ngươi đừng có ăn no rửng mỡ quan tâm. Gọi các ngươi đến là ta sắp phải bế quan một thời gian, có thể lần này tương đối lâu, cho nên không thể cho các ngươi rảnh rỗi nữa.

Nhậm Kiệt tùy tiện cho bọn họ náo loạn một hồi, dù sao bọn họ không cần phải như Văn Dũng, cho dù Văn Tử Hào luôn gọi tỷ phu, Nhậm Kiệt cũng không sửa lại, dù sao mình cũng không mất mát gì.

Xem cũng đến lúc, Nhậm Kiệt mới bảo bọn họ ngừng lại, trước tiên chỉ Ngụy Lượng cùng Hải Thanh Vân:

- Hai người các ngươi đừng đi loanh quanh Ngọc Kinh Thành nữa, sau khi đột phá Âm Dương Cảnh càng cần chiến đấu, cần không gian tăng lên, các ngươi lập tức chạy về. Đồng thời về nói với cha các ngươi, sau này Trường Nhạc Đổ Trường, cửa hàng dược Cao Nhân sẽ toàn diện ủng hộ bọn họ phát triển, bọn họ có thể phóng tay mà làm.

Nhậm Kiệt biết rõ, Đông Hoang đại tướng quân Ngụy Thế Long, Trấn Hải đại tướng quân Hải Dương bọn họ thiếu cái gì, nói thẳng ra là tiền. Không đủ tiền ngọc, bọn họ không cách nào phát triển được quân đội, không có linh ngọc không thể bồi dưỡng được cao thủ, mà hoàng đế một mực túm kẹt chỗ này.

Vẫn luôn để bọn họ để trạng thái âm ấm, không chết không sống, chính là lo bọn họ làm lớn, nhưng Nhậm Kiệt chưa bao giờ lo lắng điều này. Ngụy Thế Long, Hải Dương đều là danh tướng đương thời, bọn họ không cần Nhậm Kiệt nói nhiều, Nhậm Kiệt chỉ cần cho bọn họ đủ giúp đỡ, bọn họ sẽ nhanh chóng phát triển, đưa đủ ủng hộ cho mình cùng Nhậm gia.

Còn đối với Ngụy Lượng và Hải Thanh Vân, bọn họ có ở chỗ này cũng không có gì hay.

Nói rồi, Nhậm Kiệt lấy ra hai chiếc ngọc bài, bởi vì vừa rồi đã tra xét tình huống của bọn họ. Với cảnh giới của Nhậm Kiệt hiện tại, lực thần hồn tra xét liền biết rõ ràng, lần này có quyết định, Nhậm Kiệt lại ghi chép phương pháp tu luyện về sau, kể cả luyện đan, chế thuốc, luyện khí, để bọn họ về giao cho Ngụy Thế Long và Hải Dương.

Mà hai người bọn họ cũng phải về, mới là tôi luyện tốt nhất. Hải Thanh Vân phải học thống lĩnh, mưu đồ, còn Ngụy Lượng phải không ngừng chiến đấu tôi luyện. Những thứ này, cha của bọn họ mới thích nhất.

- Thiên Thành, nếu muốn chân chính trở thành cường giả tuyệt thế, không ngừng đánh lên độ cao mới, ở chỗ Ngọc Kinh Thành là không được, cho nên ngươi rời Ngọc Kinh Thành đi. Về phần đi nơi nào, tự ngươi quyết định, công pháp ngươi tu luyện tuy rằng hoàn chỉnh, rất đặc biệt, nhưng rõ ràng không khống chế được sẽ rối loạn. Ta căn cứ ngươi học được rất nhiều pháp thuật, chỉnh sửa một lượt, ngươi từ từ lĩnh hội trong chiến đấu đi.

Nhậm Kiệt nói rồi, lại ném cho Lý Thiên Thành một chiếc ngọc bài.

- Rõ.

Lý Thiên Thành nghiêm mặt, đón lấy ngọc bài, gật đầu.

- Về phần ngươi...

Cuối cùng Nhậm Kiệt nhìn sang Văn Tử Hào luôn miệng gọi mình là tỷ phu:

- Không được ngừng tu luyện, nhưng nói thật ngươi không phải tài liệu chiến đấu....

- Ừm, cái này ta biết.

Nghe Nhậm Kiệt nói vậy, Văn Tử Hào không để ý, cười nói:

- Trước khi bọn họ liều mạng, ta còn chơi với bọn họ, chính là tránh cho về sau đánh không lại bọn họ, mới lấy ra mà nói.

Nhậm Kiệt cũng biết tính tình của Văn Tử Hào, cũng cười theo:

- Cho nên cho ngươi làm chuyện khác, viết sách tạo thuyết, vang danh thiên hạ, dẫn dắt trào lưu.

Nói lên lời này, Văn Tử Hào giật nảy mình.

- Tỷ... tỷ phu, ngươi sẽ không nói đùa với ta đó chứ, viết sách tạo thuyết, vang danh thiên hạ, dẫn dắt trào lưu, vậy cũng khó quá đi chứ, ngươi quá để mắt ta rồi...

Bản thân Văn Tử Hào không dám tin được, mình lại làm được những chuyện đó.

- Không sao, làm cứ làm, ngươi sẽ phát hiện ngươi nhất định làm được.

Nhậm Kiệt cũng không giải thích, cũng không cho Văn Tử Hào không chịu, trực tiếp ném mấy thứ mình ghi chép cho Văn Tử Hào. Đây là Nhậm Kiệt dựa vào cảnh giới của mình, dung hợp đạo thánh hiền thiên cổ đời trước, kết hợp tình hình Minh Ngọc Hoàng Triều cùng thiên hạ hiện tại, tổng kết mà ra.

Dựa vào những thứ này, đủ tạo thành ngôn luận đặc thù, về phần chuyện về sau, Nhậm Kiệt nhìn sang Thường lão tứ:

- Bên Văn Tử Hào có chuyện cần ngươi phối hợp, ta đã nói cho hắn biết phương pháp cụ thể, đến lúc đó hắn có căn dặn gì, ngươi làm theo là được.

- Rõ.

Thường lão tứ lập tức cung kính thưa, đừng nói Nhậm Kiệt căn dặn, dù cho không có, với quan hệ giữa Văn Tử Hào và Nhậm Kiệt, luôn miệng gọi tỷ phu, Văn Tử Hào có chuyện gì, chỉ cần không phải quá đáng, Thường lão tứ cũng không thể không giúp một tay.

Theo Nhậm Kiệt thấy, viết sách tạo thuyết, vang danh thiên hạ không khó, nhất là có đủ lực ảnh hưởng, nói thẳng ra là ở trong thế giới còn không có sáng tạo này, mình tùy tiện lấy ra chút thủ đoạn là có thể làm Văn Tử Hào trở thành danh gia đương thời, huống gì mình còn đưa cho hắn ngôn luận thánh hiền thời đại kia, dung hợp vài thứ hôm nay, đủ cho hắn dùng. Mà chờ hắn chân chính nổi danh đến mức nhất định, dẫn dắt trào lưu, vậy có thể phối hợp với mình làm rất nhiều chuyện.

Văn Tử Hào vốn còn làm mặt khổ sở, muốn nói với Nhậm Kiệt, nhưng thần thức tra xét ngọc bài vừa nhận, thần sắc dần thay đổi, ngày càng nghiêm túc. Từ lâu Nhậm Kiệt đã nhìn thấu, Văn Tử Hào rất có tài hoa, chỉ là không ưa nhiều thứ hiện tại, hơn nữa tính tình cởi mở không câu nệ tiểu tiết, nhưng nội tình gia đình thâm hậu, bối cảnh bày ra đó, hắn là thích hợp nhất để đúc thành nhân vật như vậy.

Thấy Văn Tử Hào không lên tiếng, Nhậm Kiệt cũng không giữ bọn họ, bởi vì cảm nhận được Đồng Cường, Tạ Kiếm, Tề Thiên đã đến, liền cho bọn họ hành động. Nhậm Kiệt không thích lề mề, cho nên không nói nhảm, quyết định xong là bọn họ lập tức đi làm.

Không Phải Chứ!