Chương 42: : Cái Gì Gọi Là Đánh Bạc
Ha ha... Nhìn thấy Thường lão tứ thoắt cái không biết trả lời như thế nào, Nhậm Kiệt đột nhiên cười lớn đứng dậy, đi tới vỗ vỗ bả vai Thường lão tứ nói: - Nói thật, ngươi so với những người trong triều đình hoặc 5 gia tộc lớn kia kém xa. Đám người trên triều đình đó giờ khắc này tuyệt đối có thể chỉ lên trời thề, ngay trước mặt Hoàng đế ca tụng công đức, nhưng trong lòng người nào không nghĩ khác, nhưng ngươi xem bọn họ ai dám nói thật. Hoàng đế hỏi, thật sao? Bọn họ nhất định sẽ tìm ra 100, 1000 lý do nói cho Hoàng đế, còn thật hơn cả thật. Ha ha...
Toát mồ hôi! Thường lão tứ đều bị choáng váng, tuy nhiên nghe thấy Nhậm Kiệt nói Hoàng đế như vậy, lòng hắn cũng dâng lên, lòng nói cái này cũng quá lớn mật chứ hả. Tuy rằng bọn họ ở trong tối cũng sẽ nói một ít lời khác, nhưng ở Ngọc Kinh Thành còn không ai dám tùy tiện công khai đàm luận hoàng thượng, hơn nữa ý tứ trong lời này của Nhậm Kiệt...
- Đây là khế nhà, khế đất Trường Nhạc Đổ Phường của ngươi... Nhậm Kiệt nhấc tay, từ trong ngực mập mạp đem hộp kéo qua đưa cho Thường lão tứ nói: - Hiện tại ngươi cầm chắc. Bản gia chủ chữa bệnh cho Phương gia đại tiểu thư, phải vận dụng một loại dược vật cực kỳ quý báu, ít nhất trị giá 5 triệu tiền ngọc. Bọn họ liền đưa ra một ít sản nghiệp và tiền ngọc để gán nợ, bao gồm Trường Nhạc Đổ Phường này của ngươi. Bản gia chủ sau lại càng nghĩ càng không đúng. Bản gia chủ tuy rằng không giống lão tử ta anh hùng cái thế, nhưng đường đường gia chủ Nhậm gia cũng không đến mức hèn hạ bắt chẹt sản nghiệp người khác như vậy, cho nên cố ý tới đây chứng thực một chút. Nếu như bên này có vấn đề, tất cả những thứ này đều trả lại ngươi.
Gì?
Mập mạp Cao Nhân vừa nghe, suýt nữa nhảy dựng lên.
Thầm nghĩ, đây không phải là nói nhảm sao. Rõ ràng là ngươi muốn, hơn nữa, ngươi vốn cũng không phải là người tốt gì, hiện tại giả hào phóng gì chứ!
- Đừng kích động, Phương Viêm muốn cho ta chịu tiếng xấu thay cho người khác, loại chuyện này khẳng định sẽ truyền ra. Từ từ xem, tiếng xấu này bọn họ gánh chắc rồi. Nhậm Kiệt biết ngay mập mạp sẽ kích động, thần thức khẽ động nhắc nhở mập mạp.
Hả? Cao Nhân vừa nghe, lập tức biết được phía sau khẳng định còn có việc. Nhưng ngay sau đó, hắn đột nhiên ý thức được không thích hợp. Thần thức, Nhậm Kiệt là thông qua thần thức nói chuyện với mình.
Đù móa, chẳng phải là nói hắn đã đạt tới Chân Khí Cảnh, hơn nữa hai người hiện tại cũng cách mấy thước, đây ít nhất phải Chân Khí Cảnh tầng sáu mới có thể đạt tới. Điều này sao có thể?
Mập mạp ở đó bị hành động ngoài ý muốn của Nhậm Kiệt làm cho mê hoặc, bị thần thức của Nhậm Kiệt dọa nhảy dựng, Thường lão tứ vừa tiến vào cũng choáng.
Đây là chuyện gì xảy ra, tới trả lại đồ mình. Điều này sao có thể?
Bởi vì Phương Viêm đã nói, là Nhậm Kiệt ép đòi, biết Phương gia là hậu trường của Trường Nhạc Bang. Nếu như hiện tại không giao ra, bọn họ cũng liền không có biện pháp bảo hộ Trường Nhạc Bang, như vậy Nhậm gia sẽ trực tiếp động thủ.
Thường lão tứ không biết mình ở đâu đắc tội Nhậm Kiệt này, lúc ấy cùng Phương Viêm nói như thế nào đều vô dụng. Hắn mấy năm nay trừ hiếu kính cho Phương gia, hàng năm hiếu kính cho Phương Viêm cũng nhiều đến 5 vạn tiền ngọc, hiện tại lại như thế...
Ta Thieu Duoc Vuong_1_29
Trên thực tế đừng nói là bọn họ, ngay cả Nhậm Thiên Kỳ vẫn đứng ở bên cạnh Nhậm Kiệt đều không hiểu rõ rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Lão cũng từng thấy qua tồn tại cường đại bạo phát lực lượng, trực tiếp với pháp lực cuồn cuộn mãnh liệt chèn ép địch nhân, cũng đã gặp qua thần hồn lực của tồn tại Thái Cực Cảnh tạo thành áp lực thật lớn đối với người khác, nhưng loại áp lực này người chung quanh đều có thể cảm nhận được, hơn nữa hiệu quả có hạn.
Cố tình Nhậm Kiệt lại chỉ là tùy ý nâng tay phải lên, năm ngón tay mở ra bao phủ phía dưới, cũng không có làm gì khác đâu?
Cảnh này khiến người ta mơ hồ, khiến người ta khó hiểu trăm bề!
- A... Nhậm Tinh liên tiếp né tránh, dưới uy áp kinh khủng kia, cảm giác mình cứ tiếp tục như vậy quả thực sẽ phải điên lên, đột nhiên trong cơn phẫn nộ hắn gầm lên một tiếng, tiếng gầm cuồn cuộn kinh người, trong nháy mắt bạo phát uy lực làm cho một người Âm Dương Cảnh dương hồn tầng thứ sáu yếu nhược phía dưới trực tiếp bị chấn hộc máu hôn mê, không gian chung quanh dao động, núi đá vỡ vụn.
- Đấu Chuyển Tinh Di! Nhậm Tinh cảm thấy mình cũng không kiên trì được nữa, cứ tiếp tục như vậy hắn cảm thấy không đợi tới lúc chiến đấu thật sự hắn đã muốn điên lên rồi, cho nên trong nháy mắt thân hình hắn biến ảo, di chuyển vượt ngang, lập tức phá mở không gian di chuyển ra ngoài mười mấy dặm.
Rời khỏi phạm vi bao phủ của bàn tay Nhậm Kiệt, Nhậm Tinh ở ngoài mười mấy dặm không khỏi thở hào hển, loại cảm giác vừa rồi kia làm cho hắn rất khó chịu, rất cổ quái!
Mà mọi người thấy một màn như vậy, sớm đã đứng ngẩn ngơ một bên, hoàn toàn không hiểu rõ đây là chuyện gì xảy ra với Nhậm Tinh?
Nếu không phải bọn họ đều biết Nhậm Kiệt hoàn toàn không có khả năng quen biết với Nhậm Tinh, thậm chí bọn họ đều sẽ nghĩ, đây có phải là hai người phối hợp đóng kịch hay không, chơi đùa bọn họ hay không, bởi vì tình huống kia quá quỷ dị, quá giả dối...
"Vù..." Mà lúc này, Nhậm Kiệt thoạt nhìn bề ngoài biểu hiện bình thường, nhưng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi hắn sử dụng thần hồn lực của mình điên cuồng thúc giục, mô phỏng uy áp trên mảnh vỡ bia đá kia. Loại uy áp này vô cùng đặc thù, uy áp của Thánh Bia kia là mượn trận pháp ảnh hưởng quy tắc thiên địa cùng với rất nhiều lực lượng tạo thành, vốn không ai có thể biết để mô phỏng.
Bình thường người có thần hồn lực đủ mạnh tuy rằng cũng có một chút chỗ dùng, nhưng nếu như đối phó với người đủ cường đại, tác dụng sẽ không lớn lắm. Mà bình thường khí thế, uy áp, chỉ là nhằm vào người chênh lệch rất lớn mới có tác dụng chấn nhiếp. Đây chỉ là uy áp Nhậm Kiệt mượn mô phỏng mảnh vỡ bia đá kia, uy áp kinh khủng mới làm cho Nhậm Tinh không có ra tay đã thất thố như thế.
Dĩ nhiên, đây cũng bởi vì Nhậm Tinh này thiếu kinh nghiệm, tuy rằng lực lượng đủ mạnh, nhưng Nhậm Kiệt có thể cảm nhận được hắn ngay cả máu cũng chưa từng thấy qua, cũng chưa từng giết người. Nếu như đổi là một lão tổ Thái Cực Cảnh chân chính hao phí mấy trăm năm, một ngàn năm mới đạt tới loại trình độ này, thì sẽ không tạo được hiệu quả lớn lắm.
Sở dĩ có thể làm được chuyện người khác nhìn thấy khó tin như thế, cũng bởi vì thần hồn lực của Nhậm Kiệt lâu dài đắm chìm trong cảnh giới Thánh nhân luận đạo, cảm ngộ ảo diệu trong đó, cộng thêm thần hồn lực đủ cường hãn vượt hơn xa người bình thường, còn từng tìm hiểu tình huống bên trong mảnh vỡ bia đá kia... nhiều lần cảm nhận uy áp của nó phát ra, nên lúc này hắn mới có thể làm ra chuyện thần kỳ bực này.
- Dám dùng tà chiêu đối phó với ta, hãy xem ta làm thế nào thu thập ngươi! Tinh Quang Thiểm Diệu, Ánh Sao Nở Rộ! Nhậm Tinh vừa nghĩ tới tình huống quỷ dị tà môn kia, lập tức cảm giác bất lực, loại cảm giác đó rất thống khổ. Nhậm Tinh hắn vẫn còn không hiểu rõ tình huống đó là gì, nhưng hắn cũng không ngu ngốc, cũng không có lần nữa tùy tiện xông lên, hai tay vừa nhấc lên, trong nháy mắt từ trong hai tay thúc giục vận chuyển pháp lực thần thông, tạo thành vô số ánh sao lấp lánh.
Giống như hai dãy tinh hà rực rỡ, vô số ánh sao lóe lên trong đó, đều đang vận chuyển với một loại quy luật đặc thù. Lúc này cũng làm cho Nhậm Tinh thúc giục thần thông cùng pháp thuật không ngừng gia tăng uy lực, tuy rằng lực lượng vận chuyển còn không tinh diệu bằng như Ngọc Hoàng Quyết, nhưng cũng là tình huống hiếm có.
- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
- Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai đây?
- Mau nhìn kìa, mau nhìn kìa, thật sự động thủ rồi! Tinh thiếu gia thật sự nổi giận rồi, người này xui xẻo rồi!
Vừa nhìn thấy Nhậm Tinh vận chuyển pháp thuật thần thông, mọi người phía dưới lập tức đều hưng phấn, dù sao một màn vừa rồi quá mức tà môn quỷ dị, bọn họ cũng muốn hiểu rõ chuyện gì xảy ra!
- Dừng tay! Nhưng ngay lúc này người cao lớn to con và người thấp bé gầy yếu kia vừa thấy tình huống này, lập tức sợ tới mức xông vào giữa hai người Nhậm Tinh và Nhậm Kiệt, đây chính là thần thông Tinh Quang Thiểm Diệu trong Tinh Không Quyết, nếu vạn nhất Nhậm Tinh thật sự đánh ra, không khống chế tốt một cái thì...
- Tiểu gia muốn ra tay, các ngươi ngăn được sao? Để ta xem ngươi còn dùng chiêu thức tà môn gì?! "Ầm..." Tuy rằng hai nhân vật lão tổ Thái Cực Cảnh này đồng thời ra tay muốn cản lại, Nhậm Tinh lại tràn đầy tự tin, trong tiếng nổ ầm ầm Tinh Quang Thiểm Diệu càng thêm cuồng bạo, hắn có lòng tin Tinh Quang Thiểm Diệu của mình có thể nhanh hơn một bước đánh trúng tên này.
"Bịch..." Nhưng ngay lúc ở trong hai tay hắn lấp lánh vô số ánh sao, lực lượng trận pháp vận chuyển với quy luật đặc thù nào đó, không đợi đạt tới đỉnh phong bạo phát, đột nhiên Nhậm Kiệt bước ra một bước, đơn giản tung một quyền đánh thật mạnh vào bụng Nhậm Tinh.
- A... Nhậm Tinh cũng cảm giác được một trận đau đớn chưa từng có, cơn đau truyền khắp toàn thân, ngay sau đó cả người đều chết lặng, pháp lực vận chuyển cuồn cuộn kia liền bị đánh tan, lực lượng ánh sao lấp lánh trong tay kia bị thúc giục đến cực hạn cũng trong nháy mắt ảm đạm xuống. Đau đớn chưa từng có, cơn đau còn không coi vào đâu, Nhậm Tinh há hốc miệng, nhìn Nhậm Kiệt xuất hiện ở trước mặt mình, nhìn hắn đánh vào bụng mình một quyền, cuối cùng ý niệm trong đầu chỉ có bốn chữ:
"Không có khả năng!"
Tuyệt đối không có khả năng, mình đã đạt tới cảnh giới lão tổ Thái Cực Cảnh, làm sao hắn có thể đánh nhau giống như người thế tục, một quyền thật đơn giản đánh vào bụng đã đánh cho mình ngất đi.
Đánh cho cả người mình tan ra, thân thể Thái Cực Cảnh gần như ở vào bên cạnh sụp đổ, thần hồn lực cũng khó mà duy trì, pháp lực hoàn toàn tán loạn.
Đây là chuyện gì vậy? Mình bị đánh bại còn không tính, không ngờ lại bị đối phương gần người đánh một quyền liền thất bại, điều này cũng quá... quá mất mặt đi!
Cuối cùng ý niệm này chỉ nhoáng lên một cái trong đầu rồi tắt, bởi vì ngay sau đó hắn đã mất đi hết thảy tri giác!
"Bùng Bùng..." Vừa rồi hai người dùng tốc độ cao nhất nhào tới, bạo phát lực lượng chuẩn bị cản lại ở giữa Nhậm Tinh công kích Nhậm Kiệt, đột nhiên khống chế tốc độ, lập tức dừng lại, lực lượng khổng lồ làm cho không gian chấn động phát ra tiếng nổ vang bùng bùng, nhưng hai người bọn họ không có tâm tư cũng không có thời gian để ý tới những thứ này.
Hai người há hốc miệng nhìn về phía Nhậm Kiệt, chính mắt nhìn thấy Nhậm Kiệt tung một quyền đánh cho Nhậm Tinh bất tỉnh ngất đi, nhưng vẫn còn có cảm giác khó có thể tin!
Sở dĩ Nhậm Tinh gây náo loạn như vậy, một mặt bởi vì thân phận của hắn, mà trọng yếu hơn là thực lực của hắn. Ở trong thế giới nhỏ này, trừ lão tổ ra không có người nào có thể hơn được hắn. Nhậm Tinh chưa hề đi ra bên ngoài xông xáo, nhưng hai người một cao một thấp này thì khác, năm đó bọn họ chính là ở bên ngoài trải qua vô số trận chiến sinh tử, năm đó bọn họ chỉ là vừa mới đạt tới Thái Cực Cảnh, chưa có đạt tới lão tổ Thái Cực Cảnh, đã tung hoành mấy chục vạn dặm không có địch thủ.
Nhưng cho dù hai người bọn họ liên thủ, cũng không có biện pháp ngay mặt ứng phó với Nhậm Tinh, nhưng hôm nay là chuyện gì vậy?
Phía dưới lúc này cũng hoàn toàn tĩnh lặng, từng người Âm Dương Cảnh kia đều chết lặng không nói nên lời, thời khắc này trong lòng bọn họ chỉ có một ý nghĩ:
"Đánh rồi... còn đánh ngất xỉu... Trời ơi! Đây là sự thật sao?"
Không phải nói Nhậm gia giờ này đã không xong rồi sao? Bọn họ chính là một nhóm người mạnh nhất của Nhậm gia, hiện tại Nhậm gia ngay cả lão tổ Thái Cực Cảnh cũng không có, nhưng... nhưng lúc này...
Hơn nữa người gia chủ này mới bao nhiêu tuổi chứ!? Mà đáng sợ chính là, vừa rồi hoàn toàn không thấy hắn thi triển thần thông, pháp thuật gì, chỉ là bước ra một bước liền xuất hiện ở trước mặt Nhậm Tinh, chẳng lẽ đây là trực tiếp xuyên qua không gian, pháp thuật dịch chuyển không gian?
Hơn nữa một quyền có thể đạt tới mức kinh khủng kia, một quyền đó phải mạnh tới mức nào?
Thời khắc này mọi người đều cảm thấy khó tin, không nghĩ ra, bởi vì Nhậm Kiệt cũng không lớn tuổi hơn Nhậm Tinh bao nhiêu, bọn họ biết gia chủ đương nhiệm Nhậm gia hẳn là phế vật đều không có đạt tới Thần Thông Cảnh!
Đừng nói bọn họ, cho dù là Nhậm Thiên Kỳ biết một ít chuyện của Nhậm Kiệt trước kia cũng đã sớm ngây người như phỗng, mấy lần giụi mắt, cho là mình nhìn lầm chăng?!.
Nếu như đại ca năm đó ở thời kỳ toàn thịnh làm điều này ngược lại cũng thôi đi, nhưng... nhưng đây không phải là đại ca, Nhậm Kiệt tuổi mới bao lớn, hắn làm sao có thể làm được, trước kia biết hắn không yếu, nhưng cũng không nghĩ tới hắn mạnh đến trình độ này, cái này cũng quá khoa trương đi!
Nhưng lập tức, Nhậm Thiên Kỳ thanh tỉnh lại, tự hỏi mình đây là chuyện gì xảy ra? Trước đó mình đã hỏi qua Nhậm Kiệt có đạt tới Pháp Thần Cảnh hay không, Pháp Thần Cảnh đấy...
Nhậm Thiên Kỳ cảm giác mình đầu óc rối loạn. Trên thực tế lão nghe nói Nhậm Kiệt biết tin tức bên trong nhẫn trữ vật, đến khi biết Nhậm Kiệt đạt tới Pháp Thần Cảnh, cả người đầu óc đều có chút không rõ, nếu đây là Nhậm Thiên Hoành hoặc là người khác, trong lúc nhất thời cũng không kịp phản ứng.
Nhậm Thiên Kỳ vừa rồi còn có thể kiềm chế mình, tiếp tục làm việc, nhưng chân chính thấy Nhậm Kiệt ra tay mạnh mẽ như vậy, mới trước thả lỏng tâm tình: Pháp Thần Cảnh, thật sự đạt tới Pháp Thần Cảnh, trời không tuyệt Nhậm gia rồi!
Giờ khắc này lão vô cùng kích động, tâm tình rúng động, bất kỳ ngôn ngữ nào cũng khó mà nói nên lời...
Đồ Đệ Năm Tuổi Quản Giáo Hắn ...