Chương 49: : Đột Phá, Đánh Chết.
Là... Vì cái gì... Là... Vì cái gì lại giết cả nhà ta...
Tôn Trúc gần như điên cuồng rống giận, mắt chảy huyết lệ, hắn không muốn sống những ngày lo lo sợ sợ, chỉ cầu bình an, bình thường cố gắng làm việc thiện, làm việc tốt, kết quả lại...
- Đó là vì ngươi không biết quý vật báu như vậy, đừng nói 100 con kiến Tôn gia ngươi, cho dù những đại gia tộc kia có được, giết ngàn, vì nó vạn người cũng đáng, bởi vì người chết mới giữ được bí mật, vật trân quý như vậy, ta cũng không muốn sau khi lấy được còn chưa kịp nộp lên đã bị giết. Ngươi có biết nó trân quý cỡ nào không, ta chỉ biết các ngươi phải chết, một tên không tha, bởi vì chỉ có người sống mới an toàn nhất.
Nghiêm Chấn Phi đắc ý nói, nuốt vào hai viên Linh Đan hạ phẩm nhiều năm tích cóp, mau chóng luyện đó.
Hắn cũng chỉ là Chân Khí Cảnh tầng ba, một hơi giết hơn trăm người, lại cùng Tôn Trúc đại chiến một trận. Nếu không phải lúc đầu hắn ám sát được phần lớn người ở đây, thì cũng không có cách làm sạch sẽ như thế.
Giận nhất là sau khi giết chết tiểu tử đầy tháng, lại không phát hiện ra cô bé kia, nếu không cho dù hắn không phải người tổ chức sát thủ thì cũng không cần gây động tĩnh lớn như thế ở nơi thôn sơn cùng cốc này, càng không cần phải đánh với Tôn Trúc đến bây giờ.
Nghiêm Chấn Phi lúc này gần như khô kiệt, nhưng công lao này hắn nhất định phải lấy, bất kể ai cũng không được biết, nếu không cái mạng hắn cũng khó giữ.
Lúc này nhìn hắn vênh váo nói chuyện, nhưng thực ra vẫn đang khôi phục, chỉ cần khôi phục được hai ba thành lực lượng là có thể giết chết được Tôn Trúc. Nhìn lão ruột cũng lòi ra, máu cũng sắp cạn, hắn biết đây là lợi thế của mình.
Nghiêm Chấn Phi tính toán tốt đây, kéo dài thời gian nhằm khôi phục, lúc này đã sắp sáng, ở nơi thâm sơn cùng cốc này cũng chẳng sao, giết người, lấy được thứ kia, về sau mình liền...
- Ngươi... Thình thịch... Tôn Trúc lui về phía sau, lui tới cầu thang đại viện, chân vấp té ngồi sụp xuống, tay cố chống đoạn kiếm, nhưng không thể đứng lên nữa.
- Ha ha, thì ra ngươi đã sắp xong, vậy không cần nhiều lời nữa...
Nghiêm Chấn Phi thấy vậy liền yên tâm, hắn sợ lão gia hỏa liều mạng phản công, dù sao mình hiện tại cũng là Chân Khí Cảnh.
- Thình thịch... Nhưng vào lúc này, sau lưng Tôn Trúc đột nhiên có một người từ trên trời rơi xuống, bởi vì tốc độ quá nhanh, cho nên trực tiếp thọt qua nóc nhà rơi xuống.
Sao lại thế này? Nghiêm Chấn Phi đột nhiên dừng bước, ngẩng đầu nhìn bầu trời đen nhánh, cái gì cũng không có, sao đột nhiên lại có người rơi xuống?
- Không thể nào! Con bà nó. Nhưng vào lúc này, trong phòng truyền đến tiếng mắng chửi của Nhậm Kiệt. Tuy rằng không phải quá đau đớn, nhưng thọt qua nóc nhà rơi xuống bàn, Nhậm Kiệt miễn cưỡng mới đứng lên được, buồn bực mắng.
Vừa rồi hai người Tôn Trúc và Nghiêm Chấn Phi đối thoại, Nhậm Kiệt đã nghe được toàn bộ, lão nhân mặt cười hiển nhiên dùng thần thức phát hiện được tình huống này, cho nên mới cố ý mang Nhậm Kiệt tới đây, nhưng lại cố ý nói sẽ không nhúng tay vào chuyện này, bắt Nhậm Kiệt phải tự động thủ, đánh không lại thì chết.
Lúc này lão nhân mặt cười từ trên không trung nhìn xuống, chuyện tàn nhân hơn chuyện này lão đã gặp nhiều rồi. Lão phải cho tiểu tử Nhậm Kiệt này thấy máu, để hắn biết được bộ mặt thật của thế giới này, nhưng phản ứng của Nhậm Kiệt lại vượt qua tưởng tượng lão. Lão cho rằng, con em của đại gia tộc bình thường nhìn thấy cảnh tượng này đều khá lãnh đạm, dù sao từ nhỏ mưa dầm thấm đất, cho nên cũng không quá để ý loại chém giết, tranh đoạt, lừa gạt này, không nghĩ tới Nhậm Kiệt lại tức giận như thế.
- Vừa rồi ngươi nói, người chết mới an toàn nhất, vậy ngươi chuẩn bị đi chết đi.
Nhậm Kiệt từ trong nhà đi ra, trên không dùng thần thức dò xét, toàn bộ thảm cảnh Tôn gia hắn đã rõ ràng, hơn 100 miệng ăn Tôn gia, hâu hết là phụ nữ, nha hoàn và trẻ em trói gà không chặt, chỉ có 20 hộ vệ. Nhưng mà tên kia ngay cả con nít cũng không tha.
Bất luận là kiếp trước hay kiếp này, Nhậm Kiệt chưa bao giờ cho rằng mình là anh hùng, người tốt gì, cho tới gì hắn cũng không muốn quả việc gì. Thậm chí làm quần áo lụa là ở Nhậm gia hắn thấy rất tốt, chỉ là hắn còn có tâm huyết, còn có ranh giới cuối cùng của mình.
- Ha ha, một tên tiểu tử Luyện Thể Cảnh nho nhỏ cũng dám lối lối như vậy... Nghiêm Chấn Phi tuy rằng thấy không rõ Nhậm Kiệt có tu vi gì, nhưng có thể thấy rõ hắn là Luyện Thể Cảnh, trong lòng cảm thấy nực cười.
Hắn không muốn vô nghĩa cùng một tên rác rưởi như vậy, dưới chân phát lực, Nhậm Kiệt trực tiếp xông tới.
Chỉ dùng lực lượng thân thể bạo phát, tốc độ Nhậm Kiệt đã đạt tới cực hạn Luyện Thể Cảnh, trong nháy mắt đã đến trước mặt Nghiêm Chấn Phi.
- Không biết sống chết. Tuy rằng chân khí trong cơ thể tiêu hao hầu như không còn, nhưng dù sao cũng là Chân Khí Cảnh, nhìn thấy một tên tiểu tử Luyện Thể Cảnh tự cho mình là đúng xông lên, Nghiêm Chấn Phi tiện tay vung kiếm, phát động chân khí trong người gia trì kiếm thân phát ra ánh sáng mờ nhạt. Tốc độ, lực lượng đều hoàn toàn không phải Luyện Thể Cảnh bình thường có thể sánh bằng, đây là Chân Khí Cảnh à, tầng ba có thể vận chuyển chân khí gia trì vũ khí, đề thăng lực công kích, tốc độ lực lượng đều vượt qua xa Luyện Thể Cảnh.
Từ bản chất đúng là vượt xa khí kình Luyện Thể Cảnh, một người giống như sắt thô, một người giống như theo bách luyện, cường độ, uy lực khác biệt một trời một vực.
Nhậm Kiệt nhìn như uy mãnh, nhưng trước khi kiếm Nghiêm Chấn Phi đâm tơi, góc chân đột nhiên xoay ngang, chân lách qua sát chiêu của Nghiêm Chấn Phi.
Hai tay tạo thành gọng kìm trực tiếp chụp tới yết hầu Nghiêm Chấn Phi, Bát Phương Tuyệt Sát cũng không phải đùa giỡn. Tuy rằng Nhậm Kiệt nói còn cách võ kỹ tuyệt phẩm một chút, nhưng trong mắt người bình thường thì cũng chẳng khác nào võ kỹ tuyệt phẩm rồi. Sự huyền diệu, uy lực trong đó lập tức hiện ra.
- Không tốt! Nghiêm Chấn Phi cũng không nghĩ tới, tên tiểu tử Luyện Thể Cảnh này lại có võ kỹ cao thâm như thế. Bộ kiếm pháp mình luyện cũng là trung phẩm, nhưng mà võ kỹ của Nhậm Kiệt lại huyền diệu hơn võ kỹ của hắn trăm lần. Trong lúc nguy cấp, hắn giơ canh tay lên trước ngực đỡ lại.
- Đâm rồi... A...
Nhậm Kiệt bóp chặt canh tay Nghiêm Chấn Phi, tay phát lực trực tiếp móc một miếng thịt ra, Nghiêm Chấn Phi đau đớn kêu thảm một tiếng, xoay kiếm bổ tới Nhậm Kiệt, người lùi về phía sau.
Giờ phút này Nghiêm Chấn Phi miễn cưỡng cũng có thể phát huy ra lực lượng Chân Khí Cảnh tầng hai, mà cường độ khí kình, cường độ thân thể Nhậm Kiệt đều là Luyện Thể Cảnh tầng thứ chín, tuy rằng tu vi chỉ là Luyện Thể Cảnh tầng thứ tư mà thôi, nhưng cũng trong người lại có 288 viên khí kình Luyện Thể Thiên Ngọc Hoàng Quyết áp chế. Cho nên cường độ khí kình của hắn cũng không kém Luyện Thể Cảnh tầng 8 là bao.
Quan trong là, Nhậm Kiệt thi triển Bát Phương Tuyệt Sát tinh diệu vô cùng, hoàn toàn không cần đánh bừa, có thể đánh cho Nghiêm Chấn Phi khốn khổ chống đỡ. Bát Phương Tuyệt Sát, phong tỏa bát phương, tuyệt sát đối thủ. Từng chiêu yếu hại, từng chiêu tuyệt sát.
Mỗi một góc độ, đều tinh diệu khiến người ta không dám tin. Bất luận Nghiêm Chấn Phi biến hóa như thế nào, Nhậm Kiệt đều có thể uy hiếp được hắn.
Đây không phải võ kỹ bình thường à, thượng phẩm... Không, rất có thể là võ kỹ tuyệt phẩm.
Đáng ghét, tại nơi thâm sơn cùng cốc này, một tên tiểu tử Luyện Thể Cảnh sao lại có võ kỹ tuyệt phẩm, Luyện Thể Cảnh sao có thể học được võ kỹ tuyệt phẩm?
Nghiêm Chấn Phi không muốn tin, bởi vì võ kỹ tuyệt phẩm cho dù đạt tới Chân Khí Cảnh đại viên mãn cũng không học nổi, Thần Thông Cảnh mới có thể dùng thần thông phối hợp võ kỹ tuyệt phẩm thi triển pháp thuật.
Hiện tại một tên tiểu tử Luyện Thể lại học được võ kỹ tuyệt phẩm, hơn nữa còn lĩnh ngộ tới mức độ này, vận dụng tự nhiên, không phải giả bổ, con mẹ nó...
Không, đây là kỳ ngộ lớn nhất đời mình, mình muốn một bước lên trời phải dựa vào cái này, tuyệt đối không thể để cho tiểu tử này phá hỏng.
Nhưng kiếm pháp của mình là võ kỹ trung phẩm, mà đối phương là võ kỹ tuyệt phẩm à, khắp nơi đều là lỗ hổng, bị đối phương áp sát, hắn không thể phát huy ra uy lực của nó.
- Rắc... Nhưng vào lúc này, Nhậm Kiệt tránh thoát trường kiếm của hắn, tay chụp lên vai hắn.
- A! Nghiêm Chấn Phi đột nhiên buông trường kiếm ra, hai tay vòng qua cánh tay Nhậm Kiệt, chụp lên vai y.
- Không tốt! Nhậm Kiệt cũng không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu, nhưng cũng nhận thấy sự tình không đúng, Nghiêm Chấn Phi này rõ ràng muốn liều mạng, hắn muốn chế trụ mình, không cho mình phát huy ra ưu thế của Bát Phương Tuyệt Sát.
Nhưng vào lúc này, Nhậm Kiệt bị giữ chặt, Nghiêm Chấn Phi đột nhiên dùng đầu đập tới.
Nhậm Kiệt phản ứng cũng rất nhanh, ghé đầu sang một bên, một đạo quang mang từ trên tóc Nghiêm Chấn Phi bắn ra, tốc độ nhanh kinh người, hiển nhiên là cơ quan. May mắn Nhậm Kiệt tránh né kịp, ánh sáng sượt qua trán hắn, tuy rằng cắt ra vết máu, nhưng mà cũng không trúng mục tiêu.
- Ha ha, tiểu tử, phản ứng nhanh đấy. Nhưng ngươi chết chắc rồi, một tên tiểu tử Luyện Thể Cảnh lại có võ kỹ tuyệt phẩm, xem ra hôm nay Nghiêm Chấn Phi ta gặp đại vận rồi, một Luyện Thể Cảnh cũng muốn đánh với Chân Khí Cảnh, ngươi còn kém lắm, chết đi...
Hai tay Nghiêm Chấn Phi quặp chặt hai tay Nhậm Kiệt, bóp chặt xương bả vai hắn, như muốn xuyên thủng vậy.
Rõ ràng cho thấy hắn muốn dựa vào cường độ mạnh mẽ thân thể và chân khí Chân Khí Cảnh xé rách Nhậm Kiệt, tay hắn đã bấm vào trong thịt Nhậm Kiệt rồi.
- Nói thật ngươi đừng buồn nhé, ngươi cũng không chưa tới Chân Khí Cảnh tầng sáu, không có cương khí hộ thể đúng không?
Nhậm Kiệt hai tay phát lực, hai người cuốn lấy nhau, đều muốn chế trụ xé rách đối phương. Đau đớn, nhưng mà chút đau đớn này so với Luyện Thể Thiên Ngọc Hoàng Quyết thì còn kém xa, một cái là đau đớn từ linh hồn, một cái chỉ là đau ngoài da.
Con bà nó, sao có thể như vậy, Nghiêm Chấn Phi không nghĩ tới tiểu tử này lại hung hãn như vậy, hai tay mình đã bấm vào thịt hắn, đã bấm vào xương hắn, vậy mà hắn vẫn còn gồng được.
Ngược lại hắn đã sắp sụp đổ. Tiểu tử này còn trẻ như vậy, sao lại ngoan độc được như vậy, mình đã trải qua huấn luyện đặc biệt, hắn làm sao có thể...
- Thình thịch thình thịch thình thịch...
Hai người ôm chặt nhau, hai chân lại không ngừng thúc nhau, nhưng Nhậm Kiệt rõ ràng am hiểu hơn Nghiêm Chấn Phi, mấy lần công kích, Nghiêm Chấn Phi bị Nhậm Kiệt thúc gối cho hộc máu.
Ta Thieu Duoc Vuong_1_29
Chặn bên này, đánh bên kia, Ngưu Lão Nhị không có kết cấu gì, nhưng ẩn chứa uy thế cuồng bạo, công kích không ngừng, khiến người ta muốn sụp đổ.
- Có gì từ từ nói, đạo gia nói rõ ràng với ngươi... Bùm...
- Đừng đánh mặt, ngươi có hiểu tiếng người không, nói mấy câu... A....
- Đừng cho rằng đạo gia không nổi giận liền dễ ăn hiếp, ngươi muốn chết mà, chúng ta nói chuyện trước đã. A... ngươi còn đánh mặt, con trâu chết tiệt kia...
- Đạo gia thật nổi giận, xem pháp bảo...
Tặc đạo nhân bị đánh cho đầu óc choáng váng, liền muốn lợi dụng sở trường của mình nói chuyện với đối phương trước, nói một hồi rồi nghĩ cách. Kết quả hắn không ngờ gặp phải con trâu điên như Ngưu Lão Nhị, hắn nghẹn 3 năm đã sắp điên, nháy mắt tiến vào trạng thái cuồng bạo. Nhất là liên tục bùng nổ đánh sảng khoái, đối phương còn chưa chết, hắn càng tăng thêm sức, làm sao lại để ý tới tên này nói, căn bản không ngừng lại.
Điều này làm Tặc đạo nhân có tài ăn nói giỏi cỡ nào cũng khó phát huy, kêu thảm không ngừng, bị đánh cho thảm thiết.
Cuối cùng không nhịn được nổi giận, một đạo hào quang bay ra, sau đó pháp bảo bay tán loạn. Đầu tiên là một đạo kiếm quang, tiếp theo là một cây gỗ hình đầu rồng, nháy mắt hóa thành Mộc Long có lực lượng Thiên Tiên, mấy món pháp bảo liên tục.
Cuối cùng đánh bay Ngưu Lão Nhị, Tặc đạo nhân thở dốc một cái, phun mấy ngụm máu, còn có răng cùng mảnh xương vụn. Tuy rằng có thể nhanh chóng mọc ra, nhưng hắn rất ít khi bị đánh thảm như vậy, nếu không phải có pháp bảo đặc thù bí mật, thân thể vượt xa người thường, dù bị đánh cho xương cốt vỡ nát cũng không tan tành, vậy chỉ sợ đã sớm chết rồi.
Nhưng mà đau thì vẫn đau, Tặc đạo nhân đau đến nhe răng nhếch miệng, sau đó khống chế pháp bảo lại điên cuồng oanh tạc.
Lần này đến phiên Ngưu Lão Nhị buồn bực, mắng to tên này mượn pháp bảo, không tính là bản lĩnh, nhưng cũng không hề sợ, toàn dùng thân thể chống chọi. Ngẫu nhiên sẽ liều mạng vọt tới gần, lại điên cuồng đánh Tặc đạo nhân.
Hai người ngươi tới ta qua, đánh cho túi bụi, còn Nhậm Kiệt thì tập trung khống chế lực lượng, nhanh chóng vận chuyển. Cảm nhận được linh khí Hỗn Độn thúc đẩy cảnh giới Thánh nhân luận đạo đạt đến đỉnh điểm đang dần rớt xuống, Nhậm Kiệt cho Ngưu Lão Nhị ra ngoài đánh chạy Tặc đạo nhân, tối thiểu không lo cho an toàn của mình, Nhậm Kiệt mới ý thức được nhất định phải lợi dụng.
Không thừa cơ làm chút gì, vậy sẽ lãng phí cảnh giới lúc này. Cửu Cửu Âm Dương Trấn Thần Kỳ đã thăng cấp, trong thời gian ngắn không còn khả năng tăng lên. Pháp lực của mình đã đạt đến mức khủng bố, lúc này có thể tùy ý đột phá cảnh giới Thiên Tiên, hơn nữa Nhậm Kiệt cảm nhận được xung quanh không còn lực đè nén như ở đại thế giới ban đầu.
Đúng như Nhất Nguyên lão tổ nói, ở trong này, Pháp Thần Cảnh không phải mạnh nhất. Có thể cơ hội như thế, nhưng Nhậm Kiệt không muốn lãng phí cơ hội này, tình huống của hắn, thần kiếp khó nhất cũng đã trải qua, lực thần hồn cũng chuyển thành lực tiên hồn, dưới tình huống này mà đột phá chỉ là chuyện ăn chắc, sẽ chỉ lãng phí ở trạng thái này.
Lực tiên hồn của mình vốn thu lợi tăng lên, còn những cái khác....
Tuy rằng thân thể chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng cũng không phải lựa chọn tốt nhất, sau này chầm chậm khôi phục hay tìm chút dược liệu luyện chế ra dược phẩm là đủ, không cần lãng phí cơ hội.
Trong đầu Nhậm Kiệt lập tức nghĩ tới rất nhiều, đột nhiên lực tiên hồn sắp rơi khỏi trạng thái Kim Tiên đỉnh phong, Nhậm Kiệt chợt nghĩ tới, Ngọc Hoàng Ấn. Mình tu luyện Trấn Thiên Ấn, Phong Cấm Ấn, đạo ấn quyết thứ ba thì quá khó, vẫn không cách nào tìm hiểu.
Oành! Nhậm Kiệt toàn lực mượn Thánh nhân luận đạo bắt đầu phân tích, tìm hiểu thức thứ ba Ngọc Hoàng Ấn, không ngừng phân giải lĩnh ngộ.
Lần này vận chuyện không cần vội, trước kia là vì không đủ cảnh giới, không thể chịu nổi hay không hiểu được uy lực chân chính của thức thứ ba Ngọc Hoàng Ấn, bây giờ chân chính tiếp xúc, Nhậm Kiệt cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.
Bởi vì nháy mắt có quá nhiều tin tức tràn vào, may là cảnh giới như Nhậm Kiệt hiện giờ, cùng rèn luyện tiên hồn vượt xa bình thường, bằng không khó mà chịu nổi.
Dù miễn cưỡng thừa nhận, dưới áp lực như vậy, thân thể Nhậm Kiệt đang nằm cũng khẽ chấn động, run lên dữ dội, cả người ở trạng thái siêu cấp căng thẳng.
- A... Mấu chốt là ngoài lượng tin tức khổng lồ đè nén, kinh người hơn là một cỗ uy thế hủy diệt. Đúng vậy, suy diễn, tìm hiểu, phân tích thức thứ ba Ngọc Hoàng Ấn, mơ hồ cảm nhận được một loại uy thế hủy thiên diệt địa, diệt sát tiên phật.
Nếu như nói Ngọc Hoàng Ấn thức thứ nhất là trấn áp, thức thứ hai là phong ấn, vậy thức thứ ba là lực lượng hủy diệt trực tiếp nhất, hung dữ nhất.
Đột nhiên, nhớ lại cảnh tượng khi nhìn thấy Ngọc Hoàng Ấn, một thức hủy diệt khủng bố cuối cùng, nhưng nháy mắt cuối cùng có chút không hoàn chỉnh. Tuy rằng bây giờ Nhậm Kiệt chưa hoàn toàn lĩnh ngộ tới đâu, nhưng chỉ cảm thụ lướt qua lại phát hiện đằng sau có những thứ không hoàn chỉnh.
Chẳng qua bây giờ Nhậm Kiệt cũng không thể cảm thụ, thoáng hiểu một chút, thừa lúc này không ngừng lĩnh ngộ Ngọc Hoàng Ấn thức thứ ba. Nhậm Kiệt nhanh chóng phát hiện, Ngọc Hoàng Ấn thức thứ ba đã vượt xa phạm vi bình thường, hắn mượn Thánh nhân luận đạo đẩy lực tiên hồn lên Kim Tiên đỉnh phong, lập tức hiểu được lực lượng hủy diệt này hoàn toàn nhắm vào tiên nhân.
Diệt Tiên!
Nháy mắt, Nhậm Kiệt cảm nhận được ý cảnh của Ngọc Hoàng Ấn thức thứ ba, Diệt Tiên, lực lượng hủy diệt, diệt sát tiên phật, hủy diệt đám tự cho là cao hơn.
Tựa như quân vương, hủy diệt tất cả tồn tại, đây là ý cảnh hủy diệt của Ngọc Hoàng Ấn thức thứ ba.
Cảm ngộ được uy lực hủy diệt này, Nhậm Kiệt chỉ có cảm giác, may mắn quá. May là trước kia mình không cưỡng chế tìm hiểu, bằng không chỉ riêng ý cảnh hủy diệt này cũng đủ làm mình tan xác. Bây giờ liên tiếp tăng lên, mượn linh khí Hỗn Độn thúc đẩy cảnh giới Thánh nhân luận đạo đến cảnh giới chưa từng tưởng tượng, mới chính thức có tư cách tìm hiểu thức thứ ba này.
Nhưng không kéo dài được lâu, Nhậm Kiệt cảm thấy chưa tìm hiểu được hai phần, linh khí Hỗn Độn đã tiêu hao sạch.
Nhưng Nhậm Kiệt lại cảm thấy thu hoạch rất lớn, thầm nghĩ nếu Ngọc Hoàng Ấn thức thứ ba có uy thế diệt sát tiên phật chưa từng có, vậy gọi là Diệt Tiên Ấn đi.
Lúc trước Nhậm Kiệt chỉ là nhìn thấy biểu diễn Ngọc Hoàng Ấn, bình thường thì tuyệt đối không thể học được, lĩnh ngộ được. Nhưng Nhậm Kiệt dựa vào Thánh nhân luận đạo cùng với bản thân không ngừng lĩnh ngộ, cuối cùng bắt đầu lĩnh ngộ được thức thức ba. Bởi vì không phải chính thức thu được, tự nhiên không có tên, Nhậm Kiệt cũng không để ý, dứt khoát tự mình đặt. Thực ra Nhậm Kiệt hoàn toàn lĩnh ngộ được Ngọc Hoàng Ấn này, vẫn luôn dung nhập lực lượng của mình vào đó, cũng dần coi là thứ của mình.
- Nhị gia ngươi, ngươi lừa đảo. A... Bỗng nhiên, Nhậm Kiệt nghe tiếng rống kinh thiên động địa, lập tức tỏa ra lực tiên hồn, lập tức nhìn thấy một cảnh kinh người.
Ở đỉnh núi khác gần đó, tựa như một con thú khổng lồ há to miệng, bên trong xuất hiện lực hút cực lớn, đang hút Ngưu Lão Nhị vào trong. Mà khi Nhậm Kiệt tra xét, bóng dáng Ngưu Lão Nhị đã biến mất không thấy.
Lời Như Đao, Nói Như Kiếm