Chương 61: : Hát Vang Một Khúc, Nhiệt Huyết Sôi Trào.
Đêm nay nhất định là đêm Ngọc Kinh Thành không ngủ, trong vòng mười dặm quanh Nhậm gia, vô số xe ngựa chở rượu và thức ăn tiến vào quảng trường Nhậm gia.
Toàn bộ Nhậm gia đèn đuốc sáng trưng, giống như đại quân doanh mừng chiến thắng, các tướng sĩ đều tìm được cảm giác ăn lớn uống to như năm đó.
Mà Nhậm Kiệt tới đâu, tướng sĩ sôi trào tới đó.
Phần lớn bọn họ đều không ở quân đội, nhưng bọn họ đều là lão binh tường bách chiến bách thắng, tuyệt đối là một chi quân đội sức chiến đấu cường hãn nhất. Có bọn họ, mấy đại gia tộc kia tuyệt đối ăn ngủ không yên, nhớ ngày đó trống trận Nhậm Thiên Hành vừa vang lên, toàn cảnh 10 vạn đại quân tề tụ thanh thế khủng bố cỡ nào.
Nên biết rằng trong 10 vạn người này, rất nhiều là tướng quân, quan viên triều đình từng lãnh binh, có sản nghiệp khá lớn.
Lực ảnh hưởng của những người này vượt qua trăm vạn, mà đây vẫn chỉ là ở trong Ngọc Kinh Thành thôi. Sau khi Nhậm Thiên Hành biến mất nhiều năm, những đại gia tộc khác đều có gắng hóa giải tình huống này. * Ý nói muốn chia rẽ.
Vốn chỉ cần đợi mấy năm nữa, nhất là mấy năm nay Minh Ngọc Hoàng Triều quốc thái dân an, tuy rằng biên cương cũng có chiến đấu, nhưng cũng không lan tới quốc nội, kết quả lúc này Nhậm Kiệt lại cố tình gõ trống trận...
- Đàng hoàng một chút, đừng tưởng rằng lão tử... Uống... Uống rượu ngươi có thể trốn, nếu ngươi dám trốn... Liền... Liền giết chết ngươi.
Trên cây cột cửa chính Nhậm gia, Phương Viêm lòng phiền muốn chết, tướng sĩ canh giữ, tướng sĩ đi ngang qua đều mắng dọa hắn hai ba câu.
Con bà nó, có mấy người bây giờ bán thịt, còn có hai tên lính già giờ đi canh cửa thành, bây giờ lại dám...
Càng nghĩ Phương Viêm càng giận, càng nghĩ Phương Viêm càng cảm thấy khuất nhục, vì sao lại như vậy.
Đáng tiếc lực lượng của hắn bị Thường lão phong bế, tuy rằng trói hắn chỉ là dây thừng, nhưng giờ phút này hắn chẳng khác nào người thường, không thể trốn thoát.
Ghê tởm nhất là, lại có mấy tên ma men đi tiểu tiện, cũng may có người đạp cho bọn họ một cái, nhưng lời nói sau đó lại càng khiến cho Phương Viêm muốn ói máu.
- Tiểu hướng nào? Tiểu lên người hắn có sao đâu, tiểu lên... cây cột... Còn mẹ nó... Cút sang một bên tiểu đi...
A!
Phương Viêm cảm giác mình sắp điên rồi, không nhìn, không ai để ý, mình cứ vậy bị cột chặt ở đây... Hoàn toàn nhục nhã...
Phương Viêm hận, hận Nhậm Kiệt, hận Nhậm gia, cũng hận Phương Thiên Ân, khó chịu những năm trước khi đều chuyển thành nỗi hận. Nếu như Phương Kỳ bị trói ở đây, hắn sẽ cứ như vậ rời đi sao? Sở dì mình bị nhục như vậy, còn không phải vì cứu Phương Kỳ sao, kết quả bây giờ lão già kia còn bỏ đi mặc kệ mình...
Trong hoàng cung, Hoàng đế xem từng mẩu tin truyền về cũng trầm xuống.
Tu La đẫm máu tàn sát sinh linh, Chiến Long nổi giận phá bầu trời, người khác không rõ lắm, nhưng Hoàng đế lại quá rõ sự lợi hại của Tu La và Chiến Long. Chiến Long chiến đấu anh dũng, tuy rằng quân đội của Chiến Long dần dần bị chia rẽ, nhưng vẫn không thể xem nhẹ sự hung hãn của hắn. Nhưng Tu La tàn sát sinh linh mới đáng sợ nhất, năm đó mình gặp nguy, Nhậm Thiên Hành dẫn binh liều mạng, không tiếc hết thảy cứu mình, mà ra tay lại chính là tên tham mưu đi theo bên cạnh Nhậm Thiên Hành vốn nhìn qua nho nhã, tùy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền