Chương 94: : Thật Cứu Sống Được
Ở trong Thánh Dược Đường đã nổ vang như sấm, Quách Tú đưa cho Linh Đan sư Thánh Dược Đường điều trị, chỉ còn hắn ở trong đại điện.
Giận dữ gầm thét, tức giận vung tay đánh ra những ngọn lửa, thiêu đốt những thứ hoa mỹ giá trị xa xỉ xung quanh thành tro bụi, làm cho trong đại điện xuất hiện mấy chục đống lửa thiêu đốt, ngọn lửa giống như nội tâm giận dữ của Quách Tông Hữu lúc này.
Quách Tông Hữu nhanh chóng dẫn người rời Tây Sơn Mộ Địa, nhưng chờ hắn dẫn người vào Ngọc Kinh Thành liền mơ hồ cảm thấy không đúng.
Nên biết lần trước sau khi gõ trống trận, hắn vẫn còn nhớ rõ, bốn phương tám hướng đủ loại người dùng đủ mọi cách nhanh chóng chạy đến.
Bởi vì bọn họ không phải ở trong quân doanh, mà mấy vạn người tụ tập một chỗ, làm cho cả Ngọc Kinh Thành phải kinh động, chấn động.
Nhưng lần này Ngọc Kinh Thành lại vô cùng bình thản, không có động tĩnh hay tin tức gì, thế mới làm Quách Tông Hữu chợt hiểu ra.
Má nó, mắc mưu, bị đùa giỡn rồi.
Nhưng đến lúc này có đánh trở về cũng không có ý nghĩa gì nữa, cận vệ đội của Nhậm Kiệt hung hãn vượt xa tưởng tượng của hắn. Trừ khi mình lại điều động người Thánh Dược Đường, nhưng mình điều động người thì bên phía Nhậm Kiệt cũng khẳng định sẽ có động tác. Hoặc là bây giờ hắn có thể đã dẫn người rời đi, trở về Nhậm gia, Quách Tông Hữu tự ngẫm không có mạnh mẽ đến mức đánh vào Nhậm gia để giết Nhậm Kiệt.
Nhìn lại người bên cạnh mình, tổn thất phân nửa người, hai trưởng lão Thần Thông Cảnh thương thế không nhẹ, càng tổn thất một trưởng lão, con trai lại bị đánh thành như vậy.
Cuối cùng đành hận muốn nghiến nát răng, dẫn người về Thánh Dược Đường, đưa con trai cho Linh Đan sư tông môn phái tới cứu chữa, còn hắn thì đến lúc này không nén được lửa giận nữa.
Ngoài đại điện ra, mọi thứ khác trong đại điện bị hắn đốt hết, Quách Tông Hữu thế mới ngừng lại.
- Nhậm Kiệt tiểu nhi, Quách Tông Hữu ta thề với trời, giết, giết, giết... Ánh mắt Quách Tông Hữu đã đỏ rực, con trai bị thương, thậm chí có thể không khôi phục được thương thế, còn mình lại bị Nhậm Kiệt đùa bỡn. Hắn đã tức giận đến cực hạn, hắn không cách nào làm từng bước được nữa, hắn đã không chờ nổi, giết, nhất định phải giết tiểu tử này.
.....................
- Lục thúc, cứu người. Nhậm gia xe linh thú mãi cho đến ngoài rừng rậm nguyên thủy chỗ lục gia Nhậm Thiên Tung mới dừng lại, tiếp theo Nhậm Kiệt tự mình ôm thị vệ này xông vào.
Bởi vì Nhậm Kiệt biết, chỗ của lục thúc không thể tùy tiện cho người vào, bây giờ tình huống thị vệ này nghiêm trọng, lục thúc lại không thể đi ra, vậy chỉ có thể do hắn mang vào, những người khác thì để bọn họ chờ bên ngoài.
- Gia chủ, sao ngài... Vừa lúc Mặc Hồng ở đây, nhấc đầu phát hiện Nhậm Kiệt xông vào còn ôm theo một người liền sững sờ. Sau đó lại thấy cả người Nhậm Kiệt đẫm máu, quần áo rách nát nghiêm trọng, hoàn toàn là từ chiến trường đi ra, hắn cũng cả kinh, có chuyện gì thế?
Đã xảy ra chuyện gì, ngay cả thị vệ cũng bị thương như vậy?
- Không nói nhiều được, lục thúc, mạng người bằng trời. Nhậm Kiệt trực tiếp xông vào một chỗ bằng phẳng, thả người xuống, lại hô một tiếng, tiếng của hắn còn chưa ngừng bỗng cảm thấy hoa mắt, như là nhìn thấy một vật thể có tốc độ di động cực nhanh vượt xa ánh mắt. Tiếp theo một cái hư ảnh dần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền