Chương 110 : Mộ Sùng Minh.
“Tu hành hai trăm năm thoáng như một cái chớp mắt, trần thế đã là tám chín đời rồi, có lẽ sớm đã quên lời hứa năm đó, chỉ cho là di vật của tổ tiên.”
Chu Dịch cầm lấy ngọc bội vuốt ve một lát, lẩm bẩm nói.
“Lão Bạch, mấy năm trước gặp được một người rất thú vị, tính tình cũng giống như ngươi, chỉ là không đẹp trai như ngươi. Vốn định kết bạn với hắn, kết quả chớp mắt một cái hai mươi năm trôi qua, nghe tộc nhân của hắn nói là hắn đã kết hôn sinh con.”
“Nếu như thế, thì không đến nhà làm phiền nữa!”
Khoảng cách giữa Tiên, Phàm đâu chỉ ở mỗi sức mạnh.
Một lần bế quan là cả một đời của phàm nhân, cho dù tu sĩ có tính tình ôn hòa, cũng không muốn kết giao với người phàm, cuối cùng tự mình đau thương.
Chu Dịch nhỏ một giọt máu tươi vào bên trong ngọc bội, đợi sau này tu thành thuật pháp đoán mệnh, nếu như Bạch gia gặp phải kiếp nạn diệt tộc, thì có thể cảm ứng được.
Đứng thêm một lát, rồi nhẹ nhàng rời đi.
Vạn Thọ sơn.
Hoàng lăng của tiền triều, trăm năm không người trông nom, cỏ hoang mọc quá đầu.
Chu Dịch dừng lại trước lăng mộ của Sùng Minh đế, nhìn thấy những dòng chữ khắc trên bia mộ, xóa hết tất cả những dòng ca tụng công đức của hắn, chỉ để lại tên hoàng đế và thụy hào.
Cuối cùng, dùng chỉ lực mạnh mẽ viết ba chữ: Cẩu hoàng đế!
“Thú vị thú vị, cho dù có tô son trát phấn chiến tích ra sao, lịch sử đều sẽ đưa ra sự đánh giá khách quan.”
Chu Dịch thúc giục Hành Thổ châu, thân hình trực tiếp tiến vào mộ thất.
Mộ thất được ghép thành từ những viên đá lớn hình chữ nhật, sau hơn hai mươi năm đã trở nên rắn chắc, cố định, bốn phía bày biện mấy trăm vật cúng tế xa hoa, chính giữa là quan tài bằng đá của Sùng Minh đế.
Nắp quan tài đã bị mở ra, một bộ hài cốt khoác long bào, bị vứt bừa trên mặt đất.
“Mộ của cẩu hoàng đế bị trộm rồi sao?”
Chu Dịch tiến lên phía trước xem xét, phát hiện bên trong quan tài chỉ có một chiếc trâm ngọc, nhìn dáng vẻ thì đúng là vật ký thác của Hoàng Ngọc nương năm đó.
Cần lấy ngọc trâm, thần thức thâm nhập vào bên trong.
Thần hồn của Hoàng Ngọc nương chẳng thấy đâu, chỉ còn sót lại một đoạn di ngôn, kể lại bí mật năm đó của Sùng Minh đế.
“Cẩu hoàng đế lơ là khiến quốc triều rung chuyển, một lòng tham lam tiên đạo, quả nhiên đã biết đến Tu Tiên giới!”
Năm đó Sùng Minh đế trị vì thiên hạ mười mấy năm, miễn cưỡng coi như đủ tư cách làm hoàng đế, cho đến khi gặp được Kỷ Thịnh, đệ tử Đan Đỉnh Tông về quê thăm người thân.
Thăm người thân chỉ là lý do xuống núi, sau khi Kỷ Thịnh đến phàm tục, dùng Duyên Thọ đan dược mê hoặc Sùng Minh đế.
Mục đích là mượn cơ hội Sùng Minh đế tu sửa lăng mộ, huyết tế mười vạn thợ thủ công, nô dịch, luyện thành hóa thân của Quỷ Vương là Tông Thiên Quỷ.
“Đệ tử chính thức của Đan Đỉnh Tông, mà lại là mật thám của Quỷ Vương tông?”
Chu Dịch không biết nên vui hay là nên buồn, buồn là vì Đan Đỉnh Tông cũng không an toàn như vậy, còn vui là vì tông môn không hề tra xét đệ tử kỹ càng, nếu không thì chỉ cần dùng thuật sưu hồn, vấn tâm, tu sĩ Luyện Khí kỳ tuyệt đối không thể che giấu được.
Sau khi Sùng Minh đế biết được tiên đạo, không thỏa mãn với tuổi thọ chỉ có vài thập niên, nhưng mà không có linh căn thì không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền