ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Trường Sinh Bất Tử Ở Tu Tiên Giới

Chương 57. Bạn cũ qua đời.

Chương 57 : Bạn cũ qua đời.

Trăng lên giữa trời.

Cổng thành Thần kinh đóng chặt.

Tiếng vó ngựa từ xa vọng lại gần, bụi bốc lên mịt mù, khiến cho quân lính tỉnh ngủ.

“Kẻ nào đến đây? Dừng lại! Dừng lại…… Bắn tên!”

Quan giữ cửa thành hô quát vài tiếng, lệnh cho lính bắn tên công kích, vô số đầu mũi tên bằng lông chim bắn về phía người tới.

Vụt vụt vụt!

Trong nháy mắt con ngựa bị bắn thành con nhím, vọt về phía trước mấy trượng rồi ngã xuống đất không dậy nổi, bóng người trên lưng ngựa thả người nhảy lên, bay lên không năm sáu trượng.

Quan giữ cửa thành thấy vậy, sắc mặt thả lỏng, tường thành của Thần kinh cao hơn chín trượng.

Đang muốn hạ lệnh tiếp tục bắn tên, mơ hồ nhìn thấy trên không trung xuất hiện nhiều bóng đen, những người kia đạp lên trên tường thành để mượn lực.

Bay lên hơn mười trượng, bịch bịch dừng lại trên tường thành, đá vụn bay tứ tung.

“Đừng đừng đừng tới đây……”

Quan giữ cửa thành sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, không nhịn được mà được lui về phía sau, cao thủ Tẩy Tủy cảnh danh chấn một phương, cũng không đáng sợ như vậy.

Bóng người kia chính là Chu Dịch, liếc mắt nhìn quan giữ cửa thành, thân hình bay vút về phía phố Vĩnh Xương.

Tháng trước.

Cẩm Y Vệ thượng báo về một huyệt mộ kỳ dị, bất kỳ ai tới gần đều sẽ bị quỷ dẫn đường, vòng tới vòng sau khi tìm hiểu về lịch sử của huyện kia, biết được chủ nhân của huyệt mộ là đạo sĩ sống một mình, ước chừng sống được bốn trăm năm tuổi. Bởi vì mộ chủ rất có thể là tu sĩ, Chu Dịch rời kinh điều tra, bỏ tiền mướn mấy trăm người trực tiếp san bằng ngọn núi kia.

Chu Dịch đứng từ xa quan sát, không dám tới gần.

Cho đến khi những vật bồi táng trong mộ bị đào ra, dùng pháp lực phân biệt từng cái một, quả nhiên là có thu hoạch.

Trên đường trở về.

Chu Dịch thong thả lĩnh ngộ những cuốn kinh lấy được, phong cảnh ven đường Giang Nam khác hẳn với Bắc Cương.

Mãi cho đến ba ngày trước, Chu Dịch nghe được mấy người trong giang hồ tán gẫu, thánh trộm mấy chục năm trước danh chấn một thời bệnh nặng sắp chết, cảm khái về cái chết của thế hệ trước, hoặc hâm mộ thánh trộm sống thọ được chết tại nhà.

Sau khi xác nhận nhiều lần thánh trộm chính là lão Bạch, Chu Dịch lập tức chạy về Thần kinh.

Khinh công cộng thêm Khinh Thân phù, tốc độ còn nhanh hơn cả tuấn mã, cho đến khi pháp lực hao hết, chạy mệt chết hết bốn năm con ngựa, ngày đêm bôn ba ngàn dặm rốt cuộc cũng trở về Thần kinh.

Vĩnh Xương phường.

Bạch phủ.

Chu Dịch thấy trước cổng chưa treo đèn lồng trắng, trên mặt đất cũng không tro tàn, đáy lòng thoáng nhẹ nhàng thở ra.

“Còn may là chưa về muộn!”

Lão Bạch có thể nói là người bạn tốt duy nhất của hắn, nếu như trước lúc lâm chung không thể tiễn đưa hắn một đoạn đường, sau này trong cuộc đời vô tận, mỗi khi nhớ lại đều sẽ cảm thấy tiếc nuối.

Thả người đáp xuống viện, đi vào hậu trạch nơi lão Bạch ở, đã nửa đêm mà đèn vẫn sáng.

Trong phòng vọng lại tiếng nói chuyện, có nam có nữ, dường như đang tranh luận điều đó.

Chu Dịch đẩy cửa đi vào, nhìn thấy mấy người con của lão Bạch đang vây quanh mép giường nói chuyện.

Có người nghe được tiếng mở cửa, quay đầu nhìn thấy một lão đạo mặc đạo bào màu lam.

Ánh mắt Chu Dịch lướt qua mấy người, nhìn về phía ông già đang nằm trên giường, nói: “Lão Bạch, vẫn còn sống chứ?”

Lão Bạch nghe được giọng nói, chậm rãi mở đôi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip