Chương 64 : Lão nhân câm điếc.
“Sau này ngươi có đụng phải người này, ngươi cần phải cẩn thận, đừng để vấp ngã.”
Chu Dịch dường như có dự cảm, Dương Tranh này dã tâm bừng bừng, có lẽ thứ hắn muốn cũng tương tự như Bắc Cương.
Đại nhân vật trong Thần kinh đều đang chú ý đến hoàng cung, thắng bại giữa Chính Thống đế và Trương thái hậu, không ai để ý đến quan lại có chức vụ thấp, hay là bang phái, câu lan viện, sòng bạc vv.
Một ngày kia, Thần kinh xảy ra biến cố, những thứ mà Dương Tranh có thể làm thực sự là quá nhiều.
“Chủ thượng, mẫu thân của Dương Tranh chỉ là một nha hoàn thông phòng, còn chẳng được coi là một tiểu thiếp, chỉ có thân phận hèn mọn ở Dương gia.”
Viên Thuận nhíu mày, nghiêm túc nói: “Thế gia đại tộc thi thư gia truyền, quy củ nghiêm ngặt, kiêng kị nhất là dĩ hạ phạm thượng, tại sao lại có thể để cho hắn vượt mặt con vợ cả được?”
“Cái gọi là trường ấu, đích thứ, tôn ti gì đó chỉ là cách để thống trị tông tộc và ngu dân, có thể tôn trọng nó những đừng để bị nhốt trong đó.”
Chu Dịch lắc đầu nói: “Những thế gia kia mới là thực tế nhất, chỉ cần Dương Tranh có thể luôn chiến thắng, luôn lớn mạnh, có thể mang lại ích lợi cho gia tộc, người của Dương gia sẽ tiếp tục ủng hộ hắn.”
Dương Tranh khởi điểm ở Thiên Lao, thông qua ích lợi không ngừng ràng buộc, tập hợp một số lớn quan lại tầm trung và nhỏ.
Quá trình này giống như việc hình thành một quả cầu tuyết, dựa vào các loại ích lợi không ngừng liên kết với nhau, càng lăn càng lớn.
Trong quá trình quả cầu tuyết lăn đi, kẻ đến trước có được chỗ tốt, không muốn, không thể, cũng không dám rời bỏ, kẻ tới sau hâm mộ người tới trước, cũng muốn quả cầu tuyết tiếp tục lăn.
Cuối cùng có thể xuất hiện tuyết lở, hoặc là chồng chất thành ngọn núi.
Chu Dịch vẫy tay chấm dứt việc thăm dò của Viên Thuận, không muốn bàn tán về chuyện của Dương Tranh, người này thành cũng thế mà bại cũng vậy, trăm năm sau cũng trở thành mây khói mà thôi.
“Phạm nhân ở nhà tù dưới lòng đất Chiếu Ngục, điều tra đến đâu rồi?”
Viên Thuận khom người nói: “Chủ thượng, địa lao được nhiều đời Chỉ Huy Sứ cai quản, người đưa cơm đều là những người không biết chữ câm điếc. Thuộc hạ điều tra hồi lâu, chỉ biết là người bên trong vẫn còn sống, tuổi tác có lẽ là tám chín chục tuổi.”
Chu Dịch lại hỏi: “Hoàng tộc có để ý đến người này hay không?”
“Cũng mấy chục năm rồi, hẳn là đã không còn ai quan tâm nữa rồi, khi về già Sùng Minh đế điên cuồng tu tiên vấn đạo, Chiếu Ngục giam giữ không ít tăng đạo thuật sĩ.”
Viên Thuận trả lời nói: “Theo như ghi chép của Cẩm Y Vệ mà thuộc hạ tìm đọc được, năm đó Sùng Minh đế có lưu lại di chiếu, nói rằng người này tội ác tày trời, cần phải giam giữ đến khi chết. Hiện giờ Chỉ Huy Sứ vẫn tạm giam người này, chỉ làm theo lệ cũ mà thôi.”
“Thú vị.”
Trong mắt Chu Dịch hiện lên tinh quang, thân hình chớp nhoáng rời khỏi Viên phủ.
……
Năm Chính Thống thứ mười sáu.
Tháng chín.
Pháp trường cổng chợ.
Hơn một ngàn phạm nhân quỳ chỉnh tề, tiếng kêu khóc, kêu oan, xin tha lấn át cả tiếng nghị luận vây xem bá tánh nghị luận.
Những đại nhân vật ngày xưa cao cao tại thượng, lúc này đầu bù tóc rối, khóc lóc thảm thiết.
Đám con nít thì không hiểu chuyện, chỉ cảm thấy bên ngoài ấm áp hơn trong Thiên Lao, người nhiều lại náo nhiệt, ngây thơ mờ mịt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền