Chương 67 : Lịch sử tuần hoàn.
Năm Chính Thống thứ hai mươi mốt.
Mùa Xuân.
Cửa Đông Thần kinh.
Biển người tấp nập, ồn ào náo nhiệt.
Sau khi bị triều đình tuyên truyền dẫn dắt một cách cố ý, bá tánh đã quên đi Vu thanh thiên, hướng về phía danh tướng biên cương tên là “Chu Hồng”.
Mười bốn tuổi đã đánh du kích, năm đó chính là năm loạn Nhâm Dần, Bắc Cương đại bại quốc triều rung chuyển.
“Chu Hồng” thống linh ba ngàn binh mã, tập kích binh lính Đại Ung, lửa đốt doanh trại, một trận thành danh.
Vì có công nên được thăng chức làm tham tướng, đóng giữ biên thành, ngăn cản quân lính Đại Ung mấy lần công thành.
Sau khi hai nước hoà đàm được nhận chức Đô Thống, chấp chưởng quân đội cả một châu Bắc Cương.
Trải qua hai đời hoàng đế hơn bốn mươi năm hơn, được thăng lên làm tướng quân, hàng năm đánh nhau với Đại Ung, thắng nhiều bại thiếu, xứng với danh trụ cột của quốc triều.
Bá tánh vốn thích anh hùng, huống chi là đại tướng quân giữ cho nước nhà bình an, sáng sớm đã tập trung tại cửa Đông, chờ đợi “Chu Hồng” dẫn theo binh lính vào kinh nghe lệnh của Chính Thống đế.
Tới gần trưa.
Tiếng vó ngựa như sấm, từ đằng xa đã trông thấy “Chu Hồng” đi đầu.
Bốn hàng Kỵ Binh theo sát phía sau, áo giáp thuần một màu đen tuyền, thoáng như mây đen ầm ầm áp xuống, khiến cho bá tánh đang nhốn nháo thoáng chốc yên tĩnh lại.
Không biết là cố ý hay là vô tình, quân sĩ huyền giáp đều đồng loạt đưa mắt, nhìn vào binh lính Kinh Doanh đang giữ trật tự.
Sát khí sắc bén sát phạt khiến cho binh sĩ Kinh Doanh phải rùng mình, có kẻ nhát gan chân tay mềm nhũn nằm liệt trên mặt đất.
Ha ha ha!
Sau khi bá tánh hoảng sợ, nhìn thấy Kinh Doanh ngày thường kiêu ngạo ương ngạnh, vậy mà lại yếu thế, lập tức phát ra những tiếng cười nhạo như sóng thét biển gào.
“Chu Hồng” đến gần, bá tánh mới thấy rõ dung mạo của hắn, là một lão tướng râu tóc bạc trắng.
Vai rộng thân tráng kiện, lưng hùm vai gấu, áo giáp trên người đầy những vết đao kiếm.
Dáng vẻ như vậy càng làm cho bá tánh thêm an tâm, dân gian có những câu tục ngữ như gừng càng già càng cay, càng già càng dẻo càng dai...
Trong đám người cũng có người bất đồng ý kiến, một ông già đầu bạc cảm thán nói.
“Dáng vẻ như vậy, rốt cuộc cũng không bằng Trấn Quốc Công. Năm đó lão hủ mới mười mấy tuổi, cũng đứng ở cửa Đông này mà nhìn Trấn Quốc Công khải hoàn hồi triều, đáng vẻ kia cứ gọi là ngầu!”
“Trấn Quốc Công? Trấn Quốc Công nào, có lợi hại không?”
“Người mà trong vở hát có nhắc đến đây, đều là lừa đảo, nào có người nào còn trẻ mà đã Nam chinh Bắc chiến chứ.”
“Cái này mà cũng không hiểu, đã từng nghe đến thủ pháp tu từ chưa?”
Mấy thanh niên tự nhận là bản thân rất hiểu biết, bàn tán ồn ào xôn xao cả lên, Trấn Quốc Công và “Chu Hồng” tu từ thì rốt cuộc ai lợi hại hơn.
Lão giả há miệng thở dốc, không biết phải giải thích như thế nào.
Vẫn còn nhớ rõ năm ấy Trấn Quốc Công khải hoàn, lão giả vẫn còn là thiếu niên, đã ghi tạc vào đáy lòng dáng vẻ uy phong, tuấn tú ấy, đến nay mà cũng không thể quên, cũng chính vì vậy nên mới tòng quân hộ quốc.
Mấy chục năm trôi qua nhanh chóng, đại anh hùng, đại hào kiệt trong mắt bá tánh năm đó đã không còn bao nhiêu người có thể nhớ đến.
Tửu lầu bên đường .
Ở vị trí sát cửa sổ có hai lão giả đang ngồi.
Mấy đĩa thức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền