Chương 70 : Động phủ linh điền.
“Làm công là không thể nào……Thật ra thì làm ruộng cũng không tệ!”
Trong lòng Chu Dịch sớm đã có kế hoạch, trước tiên làm ruộng mấy năm, đợi đến khi quen thuộc với phường thị rồi lại tính toán chuyện khác.
Mới đến đây, không có bối cảnh không có mối quan hệ, không cần phải vì một chút lợi ích nhất thời mà xuất đầu lộ diên mạo hiểm. Lỡ đâu làm việc phạm phải chuyện kiêng kỵ hoặc là luật ngầm, tự dưng lại rước lấy oán hận phiền toái.
“Tu hành giới hung hiểm vạn phần, không an toàn bằng phàm tục, mọi chuyện đều như đi trên băng mỏng, phải vô cùng cẩn thận!”
“Đi nhận động phủ trước, làm ruộng còn có thể kiếm được một môn Linh Vũ thuật miễn phí.”
Chu Dịch tu hành mấy chục năm, chỉ biết pháp lực ngưng hình đơn giản, đã sớm hâm mộ pháp thuật của tiên gia.
……
Kiến trúc phường thị của Tiểu Đan Sơn giống nhau như đúc, duy nhất ở trung tâm có một tòa nhà cao sáu tầng, ở cửa có treo bảng hiệu của Đan Đỉnh Tông, tu sĩ ra vào đều rất cẩn thận.
Đây là văn phòng làm việc của quan chức Tiểu Đan Sơn!
Lầu một.
Chu Dịch đi vào một trong số những quầy trong đó, mặt mang theo nụ cười cung kính nói.
“Đạo hữu, tán tu đăng ký tên họ ở đây phải không?”
“Mới tới sao?”
Đạo nhân trẻ tuổi trên người ăn mặc trường bào màu thiên thanh, trên ngực áo có ký hiệu kim đỉnh, nghe vậy mí mắt cũng không nâng lên, lấy ra một miếng ngọc bội: “Viết tên họ, tuổi, lai lịch, tài nghệ vào.”
Chu Dịch đưa miếng ngọc bội lên trán, pháp lực vận chuyển, ghi vào đó nội dung đã chuẩn bị trước rồi.
Chu Cương, 52 tuổi, tán tu Từ Châu, không tài nghệ.
Đan Đỉnh Tông quản lý tán tu cũng không nghiêm khắc, đăng ký tên họ cũng không phải là vì để tra xét chi tiết, mà là để thuận tiện cho việc quản lý sau này.
Đạo nhân xem xét tin tức trong ngọc bội, không có chỗ nào đặc biệt, lấy ra một khối lệnh bài to cỡ bàn tay bằng đồng, khắc hai chữ “Chu Cương” ở mặt ngoài, rồi sau đó đưa lệnh bài qua.
“Chú ý đừng để mất, làm lại thì mất một khối linh thạch.”
Chu Dịch dùng hai tay tiếp nhận, cười nói: “Biết rồi, ngài vất vả rồi.”
Lệnh bài bằng đồng thau đại biểu cho giấy tờ tùy thân của Chu Dịch ở phường thị, bên trong có chữ khắc đặc thù của Đan Đỉnh Tông, người bình thường rất khó mô phỏng được. Về mặt lý thuyết thì bị mất rồi có thể cấp lại miễn phí, chỉ là làm phiền những đạo nhân làm việc, cần phải bỏ ra một viên linh thạch làm phí vất vả.
Đạo nhân rất là vừa lòng với sự cung kính của Chu Dịch, thuận miệng hỏi: “Muốn làm ruộng hay là đào quặng?”
Chu Dịch nói: “Làm ruộng.”
Đạo nhân thuận miệng nhắc nhở nói: “Ừ, lên lầu hai tìm Lưu sư huynh, tính tình hắn hiền lành, có thể hỏi thăm được nhiều.”
“Đa tạ đa tạ!”
Chu Dịch khom người cảm ơn, có lẽ những gì đạo nhân vừa nói chẳng qua cũng chỉ là một việc nhỏ không quan trọng, nhưng mà đối với tán tu vừa mới đến phường thị, lại là một sự chỉ điểm rất hữu dụng.
Còn về phần sỉ diện gì đó, theo như suy nghĩ của Chu Dịch, từ trước đến nay nó chỉ là thứ phụ thuộc vào thực lực, năng lực.
Nên đôi khi tự nhiên sẽ có, không cần cưỡng cầu, không cần để ý!
Lầu hai.
Rất là náo nhiệt, ước chừng có ba bốn mươi tu sĩ, đang thấp giọng khe khẽ trao đổi.
Tiểu Đan Sơn không có quy định cấm ồn ào, nhưng mà bất kể là đường phố
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền