ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Trường Sinh Bất Tử Ở Tu Tiên Giới

Chương 802. Số mệnh khó giải.

Chương 802 : Ở rể Giang Ninh. (3)

Lão Lộc mở đôi mắt đục ngầu ra, đã hai năm không gặp, đồng tử gần như giãn ra.

“Tiểu tử nhà ngươi đi đường sao không phát ra động tĩnh gì thế?”

“Quen rồi, những năm trước làm canh gác trong cung, ai mà không đi lặng lẽ chứ, bước đi quá mạnh làm phiền đến vị quý nhân nào đó, trực tiếp bị lôi đi ăn gậy ngay.”

Chu Dịch không quan tâm đến bụi bẩn trên bậc thềm, hắn mặc áo bào màu tím, nằm xuống đó, tò mò hỏi.

“Lão Lộc, sao ngươi cũng không ra mồ hôi, chẳng lẽ cũng giống ta miễn dịch với nóng lạnh?”

“Ta chỉ là một lão già, sao có thể so sánh với Dịch công công nổi danh, đến tiên thiên kiếm thần đều trảm!”

Lão Lộc nhẹ nhàng vuốt ve ngực: “Tĩnh tâm tự nhiên sẽ mát, cái trái tim này của ta cũng sắp dừng rồi, sao còn biết nóng lạnh nữa.”

Chu Dịch thi triển thuật thính tức, quả nhiên nhịp tim của Lão Lộc đã chậm rãi yếu ớt, như thể có thể dừng lại bất cứ lúc nào, trong mắt xẹt qua một tia vui mừng, quả nhiên giống như trong nội thị báo cáo.

Lão Lộc sắp chết rồi!

Những nội thị bên cạnh đều là những tâm can mà Chu Dịch sắp xếp, thời thời khắc khắc đều cẩn thận giám sát lãnh cung.

Chu Dịch tuyệt đối không phải là muốn hại chết Lão Lộc, mà là muốn tận mắt nhìn hắn đi, thuận đường đưa tiễn một đoạn, báo đáp ân chỉ dạy năm đó.

“Lão Lộc yên tâm, ta nhất định sẽ sắp xếp thật tốt, sẽ tìm hậu nhân cho ngươi ở trong kinh, đổi thành họ Lục, hàng năm hương hỏa thờ cúng ngươi!”

“Không cần phiền phức như thế.”

Lão Lộc lắc đầu nói: “Cát bụi rồi lại trở về với cát bụi, ta sớm đã nhìn thấu sinh tử, trên đời này làm gì có nơi gọi là âm phủ, chỉ là những lời lừa gạt tín đồ mà thôi.”

Chu Dịch khẽ gật đầu: “Hôm nay ta đến đây, có một chuyện muốn thỉnh giáo.”

Lão Lộc nói: “Trên đời này còn có chuyện mà Dịch công công làm không được?”

“Tất nhiên rồi!”

Chu Dịch nói: “Thường có câu, thịnh cực tất suy, đây là đạo lý từ cổ chí kim đều không đổi.”

*盛极必衰(thịnh cực tất suy): một vật hoặc một sự kiện khi tới giới hạn cực độ thì sẽ đi ngược lại.

“Ta đã là Tổng đề đốc của ti nội thị, còn thành lập và nắm quyền Đông Xưởng, đã trở thành thái giám có quyền lực nhất trong lịch sử, có phải cũng bắt đầu bước vào con đường suy tàn?”

0

0

Chu Dịch trở thành Tổng đề đốc ti nội thị, chỉ vui vẻ được năm ba canh giờ.

Liền lập tức nghĩ tới điều này.

Tự mình bước đến đỉnh cao, sau này cũng không tiến thêm được nữa, phong cũng không thể phong.

Sau này nếu lập công, bệ hạ cũng khó ban thưởng thích đáng, để Chu Dịch không sinh lòng oán hận, tất nhiên sẽ tìm cách nào đó cho hắn chết, một người đã chết thì toàn bộ ân oán công lao đều xóa bỏ.

Trái nghĩ phải nghĩ, tìm không được giải pháp.

Cũng không thể nói với đám con nuôi hay thủ hạ dưới trướng, để tránh loạn lòng quân, khó khăn cho việc quản lý.

Trong số những lão nhân hiểu biết trong cung duy chỉ có Lão Lộc là không tranh không giành, Chu Dịch miễng cưỡng có thể tín nhiệm, hôm nay có chút thời gian nên đến thỉnh giáo.

“Ngươi có thể nghĩ đến chuyện này cũng đã là một trong số ít người thông minh rồi.”

Lão Lộc đổi sang một tư thế thoải mái, nửa người dựa vào bậc thềm.

“Bất quá đã là đạo lý từ chổ chí kim làm sao còn có giải pháp? Chuyện này theo Phật gia thì nói là số

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip