Chương 81 : Ngồi luận đạo (2)
Vài năm nữa Chu Dịch tiễn mấy người lên đường, tương đương với làm bạn tốt cả đời, có lẽ cũng không tính là mưu đồ lừa gạt.
“Tương lai trong khả năng cho phép, sẽ chiếu cố…… À?”
Chu Dịch mặc niệm Vô Lượng Thiên Tôn, lập tức đè xuống suy nghĩ nguy hiểm này.
Tuổi thọ vô cùng vô tận, hôm nay người này gửi gắm ngày mai người kia gửi gắm, về lý thì phải chiếu cố cho vô số người!
……
Khu vực trung bộ.
Động phủ số 475.
Chu Dịch duy tu xong Mê Tung trận, liên tục dặn dò lão giả.
“Tiền bối tu luyện pháp thuật, nên tìm một chỗ trống trải, lần này hư hại có chút nghiêm trọng.”
“Nhớ rồi, lần sau sẽ cẩn thận hơn.”
Lão giả hiểu đạo lý đối nhân xử thế, không vì bản thân là tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ mà kiêu ngạo, sau khi chi trả phí sửa chữa bằng linh thạch, xách theo rổ linh đào nói.
“Linh đào này là dị chủng hiếm thấy, mùi vị rất tươi ngon, Chu tiểu hữu cầm lấy nếm thử.”
Chu Dịch vừa vào cửa thì đã chú ý tới, trong viện có một cây đào to lớn, bóng râm như mái nhà, bao phủ phạm vi hơn mười trượng.
“Vậy thì từ chối là bất kính!”
Chu Dịch xách theo linh đào rời đi, cũng lười truy cứu nguyên nhân trận pháp bị phá hư, có lẽ thật sự là do lúc luyện pháp vô ý, cũng có thể là do tìm tòi nghiên cứu nguyên lý trận pháp, cũng chẳng liên quan gì đến hắn.
Dù sao hư hại càng nhiều, Chu Dịch càng kiếm được nhiều.
Giá thành chế tạo toàn bộ Mê Tung trận chẳng qua cũng chỉ mất một khối linh thạch, hơn phân nửa đã dồn vào trận kỳ, mà nếu như trận văn bị phá hư, cơ bản là không tốn tiền.
Khi Chu Dịch tu sửa cố ý kéo dài một vài canh giờ, vừa có vẻ tốn thời gian lại tốn công sức, đỡ phải bị người ta ghét bỏ.
Tiểu Đan Sơn chỉ có năm tán tu trận pháp sư tạo thành một đội, cho dù có người hoài nghi thu phí quá cao, một là không có biện pháp kiểm chứng, thứ hai thì có kiểm chứng cũng không thể nào thay đổi được.
Chỉ ngồi luận đạo một cách đơn giản, chỉ với ba năm thì làm sao có thể trở thành bạn tri kỉ, năm người liên thủ lũng đoạn chuyện tu sửa mấy ngàn trận pháp, mới là lợi ích cốt lõi.
Chu Dịch đã không phải là thiếu niên lúc trước, trong lòng vẫn có nhiệt huyết chưa nguội lạnh, nhưng mà khi làm việc thì lại càng ngày càng vô thanh vô thức trở nên thâm độc.
“Ta còn là ta của trước đây……”
Ngân nga câu hát kỳ lạ, trở lại văn phòng bàn giao.
Bây giờ Chu Dịch là nhân viên thời vụ ở phường thị Tiểu Đan Sơn, không lương chính thức, không có biên chế, có người tới văn phòng phản hồi Mê Tung trận bị hư hỏng, thì sẽ đến nhà sửa chữa.
Đang chuẩn bị trở về động phủ tu luyện, nghe được Lưu sư huynh gọi một tiếng.
“Chu sư đệ, đang định đi tìm ngươi.”
“Sư huynh, có gì chỉ giáo?”
Chu Dịch chú ý tới sau lưng Lưu sư huynh, có một thiếu niên mặc bạch y chừng mười lăm mười sáu tuổi.
Lưu sư huynh giới thiệu nói: “Đây là con cháu trong trong tộc chúng ta, tên là Lưu Hằng, lại đây chào Chu sư thúc của ngươi đi.”
Lưu Hằng khom người chắp tay nói: “Vãn bối Lưu Hằng, bái kiến Chu sư thúc.”
“Không cần đa lễ.”
Chu Dịch thấp giọng nói: “Sư huynh mặt mày vui vẻ, chuyện kia thành công rồi sao?”
“Không thể gạt được Chu sư đệ.”
Lưu sư huynh gật đầu nói: “Danh sách đã được quyết định, chỉ còn thiếu việc nhận pháp bào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền