Chương 818 : Kiến Nguyên Long Khánh (3)
“Mã công công, Đường tiên sinh là bạn tốt của ta, sau này gặp hắn cũng giống như gặp ta!”
“Nô tài hiểu rồi.”
Mã công công khom người nhận mệnh, lại khom người hướng Đường Minh Viễn: “Ta có mắt như mù, mạo phạm quý nhân, mong tiên sinh tha thứ.”
“Không sao, không sao.”
Đường Minh Viễn tò mò hỏi: “Ngươi biết súng cầm tay sao?”
Mã công công lắc đầu nói: “Không biết.”
Đường Minh Nguyên truy hỏi: “Vậy tại sao trốn tránh?”
Mã công công trả lời: “Ta không biết súng tay là vật gì, nhưng có thể cảm nhận được nguy hiểm, cho nên mới tránh ra phía sau lưng Đường tiên sinh.”
Đường Minh Viễn nhìn khẩu súng trong tay, có chút hồi tâm nhụt chí.
Chế tạo ra khẩu súng ngắn này tốn ngàn lượng bạc, vốn tưởng rằng có thể làm cao thủ võ thuật bị thương, chưa từng nghĩ nó thậm chí còn chưa chạm được vào người.
“Điện hạ, cao thủ như Mã công công đây ở trong cung có nhiều không?”
“Tiên sinh lo lắng quá mức rồi, Mã công công từng hầu trà cho Chu Đốc công, được chỉ dạy võ thuật, thực lực của vị đó mới là tuyệt đỉnh, cũng chỉ đứng sau mấy vị Tông Sư!”
Triệu Mục đối với súng cầm tay này rất có hứng thú, Đường Minh Viễn không có căn cơ võ đạo, lại có thể khiến Mã công công cảm nhận được nguy hiểm.
Nếu có thể chế tạo số lượng lớn, trang bị cho quân, há chẳng phải sẽ quét sạch thiên hạ sao.
“Cũng được cũng được.”
Đường Minh Viễn nói: “Ta biết Điện hạ muốn gì, chỉ là ta bản tính lười nhác, không muốn chạy đi làm việc mệt nhọc, cho nên ta dâng khẩu súng này.”
Triệu Mục lộ vẻ vui mừng: “Chúng ta vào trong nói chuyện.”
Vào trong phòng ngồi xuống.
Đường Minh Viễn thấy bốn nội thị, dung mạo già nua, khí tức thâm hậu, rất giống với Mã công công đang đứng canh ở cửa, nhịn không được hỏi.
“Bốn vị công công này là cao thủ tuyệt đỉnh?”
“Đúng vậy.”
Triệu Mục nói: “Nếu không có những nội thị do Chu Đốc công đích thân huấn luyện sống chết hộ vệ thì ta sớm đã chết ở kinh thành rồi.”
“Hổ dữ không ăn thịt con.”
Đường Minh Viễn cau mày nói: “Điện hạ là con trai duy nhất của Thái hậu, tại sao lại đuổi cùng giết tận như vậy?”
“Trong mắt Mẫu hậu chỉ có Tam Dương Giáo, sớm đã không còn mẫu tử tình thân.”
Triệu Mục lộ vẻ buồn bã, cũng không muốn bình luận nhiều về mẫu thân, chỉ vào khẩu súng trên bàn hỏi: “Làm sao để sử dụng loại vũ khí kỳ lạ có tên là súng này?”
“Rất đơn giản.”
Đường Minh Viễn chĩa súng vào tường, bóp cò, kích chùy đánh vào kích đồng tạo ra tia lửa, chỉ thấy oanh một tiếng, đạn bên trong bắn ra ngoài.
Viên đạn bắn vào trong tường, sâu hơn nửa tấc.
Một đạo thân ảnh nhanh như bóng ma cẩn thận quan sát vị trí viên đạn trên tường, kinh ngạc nói: “Điện hạ, súng này bắn ra ám khí, ta không cẩn thận cũng sẽ bị trọng thương.”
Triệu Mục nhận cây súng, học cách nạp thuốc súng, đạn dược, bắn thử vài phát vào tường, lần đầu tiên cảm nhận được quyền lực không phải do thân phận mang lại.
Có súng trong tay là có quyền!
“Súng này giá cả thế nào? Có thể chế tạo số lượng lớn không?”
“Tạm thời không thể.”
Đường Minh Viễn nói: “Đây chỉ là mẫu thế hệ đầu tiên, hoàn toàn là làm thủ công, cần phải có người nghiên cứu cải tạo...để tạo thành một dây truyền chế tạo...”
Triệu Mục nghe hiểu từng chữ, nhưng kết hợp thành câu thì lại cảm thấy mơ hồ.
Đường Minh Viễn cũng đành giải thích cặn kẽ từng câu từng chữ, cái gì là nghiên cứu,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền