Chương 865 : Ngộ tính tăng vọt.
Lúc này.
Một giọng nói không rõ nam nữ truyền tới.
“Tên trộm nào mà không biết nặng nhẹ, dám làm phiền Tiên hoàng an nghỉ!”
Chu Dịch nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy một lão giả mặc áo xám, trong tay đang cầm cây chổi quét lá cây, lạnh giọng nói.
“Cái gì vậy chứ, cũng dám giả làm tăng nhân quét rác”
Lời vừa ra khỏi miệng, Chu Dịch liền hồ nghi, tăng nhân quét rác là cái gì?
Lão giả áo xám cũng không hiểu ý tứ trong đó, chổi quét ngang qua, khí thế uy nghiêm quát: “Xâm phạm lãnh thổ hoàng gia, đáng chém!”
“Khà khà khà...”
Chu Dịch cười vài tiếng, đang lúc hắn đang buồn bực thì có người tới cửa giải tỏa cơn giận, người đao hợp nhất chặt cây chổi thành từng mảnh, không cho lão giả cơ hội kinh hãi mà cầu xin.
Xoát, xoát, xoát!
Đao quang lóe lên trong rừng rậm mấy chục lần mới dừng lại, rơi xuống đất hóa thành Chu Dịch.
Lão giả hai mắt trợn tròn sắp nổ tung, chỉ vào Chu Dịch, cổ họng phát ra tiếng xi xi, vô số máu tươi từ vết thương trào ra, sau đó nổ thành trăm mảnh.
Chu Dịch lạnh lùng nhìn máu thịt trên đất, trong lòng có chút vui mừng.
Bất kể lão giả đó là ai, có lẽ là lão quái canh giữ hoàng lăng, có lẽ là lão thái giám bị giáng chức khỏi Ti nội thị, niềm sảng khoái khi giết chóc bừa bãi, phải đè nén lại sự kỳ lạ trong lòng.
“Có thể tránh khỏi giết chóc sao? Kẻ thù của ta cũng đâu có ít!”
Chu Dịch trầm mặc một lúc, thân hình hóa thành đao quang, một đường bay về hướng kinh thành.
Vừa mới tu thành được phép người đao hợp nhất, dung hợp cùng với thiên kiếm quyết, đồng thời học được bí thuật điều khiển đao quang bay với tốc độ nhanh như sấm sét, có thể sáng ngang với đốn quang của tiên thiên chí dị.
Chuyện xảy ra như vậy, Chu Dịch càng cảm thấy bất an.
...
Mấy ngày sau.
Ban đêm.
Hoàng cung.
Tàng Kinh Các.
Lão thái giám cầm đèn, run lẩy bẩy sắp xếp lại thư sách.
“Tinh Thần Kiếm Quyết sao lại thiếu mất một trang? Là tên nào không biết quý trọng vậy! Cuốn Tử Hà Công đáng lẽ phát đặt lên kệ chữ giáp, số bước nhìn thì có vẻ bình thương, nhưng lại là một cuốn đạo môn chân kinh hiếm có...”
Đột nhiên một cơn gió lạnh thổi qua.
Cửa sổ mở tung, sách xoạt xoạt lật.
Kiếm quang từ bên ngoài cửa sổ bay vào trong Tàng Kinh Các, trắng như ánh trăng, đánh thẳng vào cổ lão thái giám.
“Vèo!”
Lão thái giảm cảm nhận được kiếm khí sắc bén, bản thân tuyệt đối không thể chống cự, dùng chân khí làm cho đèn sáng, thân ảnh tản về ba hướng, chạy về phía đông tây nam.
“Tiểu Lương Tử, ta có phải đã nhìn nhầm rồi không.”
Chu Dịch cảm thán thở dài mộ tiếng, kiếm quang cuộc lại dập tắt toàn bộ lửa, rơi xuống đất hóa thành hình người.
Lão thái giam nghe thấy cách gọi quen thuộc, hai đạo hư ảnh đang tiêu tán, hư ảnh phía đông đang từ từ ngưng tụ, vội quỳ xuống đất, vui vừng kêu lên.
“Hài nhi bái kiến cha nuôi!”
“Ừ.”
Chu Dịch không đi thăm dò xem Tiểu Lương Tử là thật lòng hay giả ý, ở trong mắt Đốc công sự trung thành hay phản bội sớm đã không còn nữa, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời làm việc, trung thành hay phản bội đều được.
“Ta trước sau thu nhận hàng trăm can nhi, tư chất của ngươi không trên cũng không dưới, nhãn lực cũng ở mức bình thường, chưa từng nghĩ tới vậy mà lại sống đến cuối cùng, nhìn dáng vẻ thì cách tiên thiên cũng không xa nữa đâu.”
Tiểu Lương Tử những năm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền