Chương 868 : Mượn đao giết người.
“Hài nhi hiểu rồi.”
Chu Bình An đương nhiên hiểu đạo lý người mất thì chính sách cũng mất, nhưng chỉ khi phụ thân cho cơ hội chỉ dạy, mới có thẻ nâng cao mối quan hệ giữa cha con, hắn liền cung kính hỏi: “Không biết làm thế nào để mượn lực bên ngoài?”
Chu Dịch nói: “Ngươi có biết Hoàng hậu ở trong cung thế nào không?”
Chu Bình An đáp: “Hài nhi và nội thị trong cung thân quen, nghe được vài tin tức, đại khái là sống không bằng chết.”
Chu Dịch sớm đã đoán được điều này, cũng là Đường Minh Viễn lừa mình dối người, tin Thái Xương Đế đối xử tốt với con gái của mình, từ trong tay hắn lấy ra lệnh bài Thanh Đồng.
“Đây là mật lệnh của ta, trước tiên để lộ thân hình, trong Ti nội thị chắc hẳn vẫn có chút tác dụng.”
Chu Bình An đè nén sự kinh ngạc trong lòng, khom người nhận lấy: “Đa tạ phụ thân ban ân.”
Cách đây không lâu, trong trận Tiêu Tương Quán, Chu Dịch chỉ trong một hơi đã giết chết đao thần La Sóc, chấn kinh thiên hạ, lão nhân trong Ti nội thị nào dám có hai lòng.
Chu Dịch nói: “Nếu Hoàng hậu sinh thống khổ, tốt hơn hết là sớm giải thoát cho nàng ta, nhớ phải làm sạch sẽ.”
“Hài nhi hiểu.”
Chu Bình An biết cái gì là sạch sẽ, nghĩa là chết phải có lý có chứng cứ.
Bây giờ Hoàng hậu không thích Thái Xương Đế, chiếm cứ Khôn Ninh Cung nhỏ nhoi, hậu cung thì tràn ngập các phi tử ghen tị.
Tìm vài nội thị đi khiêu khích, phối hợp, làm Hoàng hậu rơi xuống nước, gặp phải phong hàn, ngay cả phi tử hại người cũng không biết, nàng ta chỉ là con dao cho kẻ giết người mà thôi.
Chu Dịch nói: “Chuyện này báo lại cho Đường tể tướng, đợi Thái Xương Đế băng hà, nắm lấy cơ hội đẩy tân đế đăng cơ.”
Chu Bình An thắc mắc: “Đường tể tướng đã ở trong ngục hai năm, bộ cũ đã điều chuyển, chẳng lẽ còn có thể giết vua?”
“Khà khà khà...”
Chu Dịch cười vài tiếng quái dị, không có giải thích nhiều.
Đường Minh Viễn rõ ràng là nhân tài tuyệt thế, nhưng tính tình lại quá ngây thơ, hành động chưa đủ tàn nhẫn, thỉnh thoảng cũng sẽ yếu đuối lùi bước.
Há lại không biết những minh quân thánh chủ trong lịch sử, chẳng có ai là giết người không nương tay cả!
.....
Hoàng cung.
Góc tây bắc.
Một cái đầm nhỏ rộng nửa mẫu, trong đầm có mấy cái đình nhỏ.
Viên công công ngồi xếp bằng, vận công pháp, hút âm sát hàn khí từ nước trong đầm, luyện hóa thành tiên thiên chân khí.
Đột nhiên có tiếng gió từ phía sau truyền tới.
“Ai?”
Viên công công mở choàng hai mắt, bờ vai như không xương, tay trái gấp ngược lại, lòng bàn tay gầy guộc đập vào không trung.
“Chưởng pháp hay!”
Âm thanh ngưỡng mộ trong trẻo, một bàn tay trắng như ngọc duỗi ra, chân khí như sóng biển dâng trào.
Đình đài đột nhiên vỡ tan, nước trong đầm dâng cao vài trượng.
Viên công công bay lên không trung, cao hơn mười trượng, đáp ở trên đỉnh một đình đài, ngước đôi mắt đục ngầu nhìn sang.
Một nam tử khoảng hai mươi tuổi, mặc y bào xanh xám, là tiểu thái giám phục sức cáp thấp nhất trong cung, ý cười trùng trùng đứng giữa không trung.
Cách mặt nước chừng ba bốn thước, y phục bay phấp phới như thần tiên.
Viên công công nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc lại vừa có chút xa lạ, dần dần trùng lặp với khuôn mặt sâu trong ký ức, lẩm bẩm.
“Tiểu Dịch Tử...”
“Đã lâu không gặp.”
Chu Dịch cười cười chắp tay: “Sau khi xuất quan công việc bận rộn, bây giờ mới có chút thời gian, cảm tạ Viên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền