ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Trường Sinh Bất Tử Ở Tu Tiên Giới

Chương 95. Tổ tiên quá đông đúc.

Chương 95 : Tổ tiên quá đông đúc.

Chu Dịch kinh ngạc nói: “Phàm nhân cũng có thể thi triển linh vũ thuật?”

Tu sĩ giải thích nói: “Bọn họ lựa chọn gieo trồng linh dược lâu năm, cẩn thận chăm sóc mấy năm, cũng có thể có chút thu hoạch.”

Chu Dịch lại hỏi: “Nếu ta chiếm mảnh linh điền này, thì bọn họ phải đi đâu?”

Tu sĩ trả lời nói: “Dựa theo quy định của tông môn, tu sĩ có quyền được ưu tiên thuê. Nếu như thành thị không có linh điền bỏ không, có thể lựa chọn xếp hàng chờ đợi, hoặc là lựa chọn rời khỏi vực Thiên Dương.”

“Hiểu rồi, ta chỉ cần động phủ.”

Chu Dịch lập tức bừng tỉnh, Đan Đỉnh Tông không thể trực tiếp đuổi con cháu của đệ tử, nên đã sử dụng quy tắc để hạn chế.

Địa vị của phàm nhân thấp hơn tu sĩ trong thành thị, sau khi gặp phải các loại đối xử khác biệt, khả năng lớn là sẽ lựa chọn rời khỏi Tu Tiên giới, dựa vào thực lực võ đạo, sống tiêu sái giàu có ở phàm tục.

Được mất những gì, thì tự mình cân nhắc!

Động phủ số 1024

Cổng ngoài đóng chặt.

Con bò đang nằm nghỉ ở góc tường, lâu lâu lại phát ra tiếng phì phì từ trong mũi.

Cách nơi này vài chục trượng.

Thiếu niên Trần Dương và muội muội Trần Anh đang gieo trồng linh điền, mấy ngày trước đây tâm tình còn có chút áp lực, bởi vì chủ nhân của động phủ đã đến, bây giờ đã trở nên vui vẻ, thoải mái rồi.

“Anh tử, ta nhất định sẽ đột phá Tiên Thiên, bái nhập môn hạ của Tôn tiền bối!”

Một tháng trước, có một tán tu đến đây, muốn gieo trồng mảnh linh điền này.

Nếu thật sự trở thành một kẻ thất nghiệp lang thang, không có nguồn thu linh thạch, mà muốn trở thành tu sĩ là chuyện vô cùng khó khăn. Trần Dương đã suy nghĩ đủ mọi biện pháp kéo dài, nhưng mà vẫn không thể nào ngăn cản được quy định của tông môn, mắt thấy sắp phải mất đi mảnh đất kiếm sống.

Mấy ngày trước, Tôn tiền bối vào sống trong động phủ, đã đánh tiếng với thành thị là không muốn bị ai quấy rầy.

Thì những tán tu khác rất biết điều, đi thuê những linh điền ở nơi khác, vấn đề của Trần Dương được giải quyết dễ dàng.

Trần Anh nghe vậy, nhíu mày: “Nhà chúng ta người liên tiếp có người bị bệnh chết, chắc chắn là có người ám hại, bây giờ chỉ còn lại có hai người chúng ta, hay là chúng ta rời khỏi thành thị đi?”

Trần Dương chậm rãi lắc đầu, kiên định nói.

“Ta sẽ không rời đi, nhất định phải khôi phục lại vinh quang của tổ tiên!”

Thời gian của những kẻ biết phấn đấu luôn trôi đi rất nhanh, trong nháy mắt đã qua sáu mươi năm.

Hôm nay.

Trần Dương già mái tóc bạc phơ, dẫn theo con cháu chăm sóc linh điền, mỗi khi nhìn về phía cháu chắt của mình thì sẽ phát ra tiếng cười sang sảng.

Ba mươi năm khổ tu võ đạo, cuối cùng cũng không có thể đột phá Tiên Thiên, cũng may mà dưới danh nghĩa của Trần Dương có linh điền thuê lại, rất dễ dàng cưới được thê tử cũng là phàm nhân.

Liên tiếp sinh ra bốn nam ba nữ, tất cả đều không có linh căn.

Bầu nhiệt huyết thuở niên thiếu của Trần Dương đã hao mòn gần hầu như không còn lại gì, chỉ khẩn cầu “Tôn tiền bối” sống lâu trăm tuổi, vậy thì hai mẫu linh điền này có thể truyền thừa thêm mấy thế hệ.

Ai mà ngờ trời giáng điềm lành, cháu trai trưởng lại có linh căn, cho dù là Tứ linh căn, cũng có thể đủ cho Trần gia hưng thịnh trăm năm.

“Các ngươi phải cảm tạ Tôn tiền bối, hắn là đại ân nhân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip