Chương 107 : Hầu ca! Hầu ca!
Đám người Hứa Tiểu Lan và Hiên Viên Thành không trở về thành Định An, hiển nhiên là định qua đêm bên ngoài.
Mấy người có thực lực mạnh, lá gan cũng lớn hơn người thường nhiều.
Dù sao với thực lực hiện tại của họ, chẳng có mấy dị thú làm họ bị thương được.
Nghỉ ngơi ở dã ngoại còn có thể tiết kiệm được thời gian đi tới đi lui, hiệu suất săn dị thú cũng sẽ đề cao hơn hẳn.
Tô Thiển Vân cũng vì muốn đưa dị thú đan cho An Lâm, nên mới cố ý trở về thành.
Ngày hôm sau, tiểu đội của An Lâm tiếp tục xuất phát.
Lúc này đây, trên đường đi họ gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi!
"Tiểu Sửu, mau giúp tôi giải quyết con Lôi Báo đó!"
An Lâm hô to một tiếng.
Người Kim Mục Hầu Vương loé lên cái, tốc độ của hắn còn nhanh hơn cả Lôi Báo, nhanh chóng nện một gậy lên người Lôi Báo.
"Rầm uỳnh!" Chỉ tiêu dị thú +1
"Tiểu Sửu, hai con Bạch Cốt Lang rõ ràng đang cười nhạo chúng ta, thịt nó đi!"
Kim Mục Hầu Vương vung gậy bạc ngang qua một cái, sức mạnh cực kì đáng sợ giáng xuống, làm xương cốt hai con Bạch Cốt Lang vỡ vụn.
Chỉ tiêu dị thú +2 Đằng sau An Lâm, Miêu Điềm hát nhỏ trong miệng, Tông Vĩnh Ngôn ngáp dài, Tôn Thắng Liên thì cầm gương soi chỉnh lại kiểu tóc của mình.
Ngoại trừ Lạc Tử Bình có hơi rục rịch, ai nấy đều quyết định làm người đứng xem...
"Hầu ca...
Hầu ca, anh quá là giỏi, ngọn núi Ngũ Hành không đè được anh, anh xông ra cái danh Tôn Hành Giả..."
An Lâm cũng bắt đầu hát.
Hai mắt Miêu Điềm sáng lên, như tìm được người cùng chung sở thích, vội chạy tới cạnh hắn, hát hoà theo:
"Nơi nào gặp nạn đều cần anh...
nơi nào nguy hiểm đều có tôi!
Thân kinh bách chiến nhận việc xung phong...
trừng trị cái ác, phát huy cái thiện, trái tim hiền lành như Bồ Tát!
Tiếng thơm của anh muôn vạn người truyền tụng...
câu chuyện về anh trăm ngàn người kể lại..."
Kim Mục Hầu Vương vừa nghe bài hát này, lòng đầy xúc động, càng ra sức chiến đấu hơn nữa!
Cứ như vậy, lại là một ngày nữa trôi qua.
Ngày hôm nay, tiểu đội của An Lâm giết được ba mươi sáu con dị thú.
Chiến tích không tệ chút nào, vả lại...
Tất cả đều là do Hầu ca làm!
Có Hầu ca đứng ra gánh hết phần chiến đấu, buổi tối cùng ngày, họ quyết định không về thành Định An, mà là hạ trại ngay trong rừng.
Tông Vĩnh Ngôn và Miêu Điềm giỏi về trận pháp, họ phụ trách bố trí trận pháp phòng ngự và cảnh giới chung quanh khu vực dựng lều của đội.
Sau khi bày trận pháp xong, mọi người bắt đầu vây quanh lửa trại nướng thịt ăn.
Hôm nay món ăn chính của họ là Lục Dực Điểu vừa bắt được buổi sáng.
Sáu cánh ấy à...
Vừa hay có thể làm món cánh nướng.
Vả lại còn là cánh nướng cực kì lớn, mỗi cánh nặng gần mấy ký!
Trong ngọn lửa đỏ rực, mỗi người cầm một cái cánh không ngừng xoay tròn.
Tiểu Sửu là chuyên gia nướng thịt, hắn lấy ra không ít nguyên liệu giúp mọi người ướt thịt, đợi thịt ngấm gia vị rồi mới đặt lên lửa.
Cánh bị ngọn lửa đỏ rực nướng nổ lốp bốp, phần da dần ngả vàng, phần thịt tươi mới nhiều nước bắt đầu toả ra mùi thịt nướng đặc trưng.
Miêu Điềm đã nhịn hết nổi, nhìn cánh nướng đang toả hương thơm ngắt, cẩn thận cắn một cái.
Chỉ cắn một cái, hai mắt cô đã sáng rỡ: "Phần da giòn giòn cực kì thơm, phần thịt tươi mới ngon miệng, ngon quá
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền