Chương 111 : Tuyệt địa phản sát linh thú
Thực ra, khi An Lâm cầm tiên khí đối chiến với một con linh thú vừa bước vào Dục Linh sơ kỳ thì vẫn rất tự tin.
Nhưng hiện tại trước mắt hắn lại xuất hiện thêm ba con linh thú Dục Linh trung kỳ, mà hắn chỉ là một tu sĩ thể chất Đạo Chi Thể cấp mười, chắc chắn là không thể thắng.
"Các vị đại ca, các vị không vừa ý với chuyện gì thì cứ nói, tôi chưa làm chuyện gì hại nước hại dân, sao các vị cứ nhắm vào tôi thế?"
Hết cách, An Lâm đành phải mở miệng hỏi.
Nhưng điều hắn vừa làm không có tác dụng gì.
Bốn con linh thú không đáp lại một câu, chậm rãi đến gần hắn, lộ ra vẻ mặt hung tàn.
Chỉ còn cách dùng đến bùa chú mà tu sĩ Kỳ Hóa Thần tặng thôi sao?
An Lâm tiếc đến đau lòng, bùa chú Kỳ Dục Linh đều bị dùng hết cả rồi.
Bùa chú Kỳ Hóa Thần chỉ có mười ba lá, mỗi một lá đều là át chủ bài dùng để giữ mạng.
Ai ngờ lần này lại xui xẻo như thế, phải dùng át chủ bài ở đây.
Nhẫn không gian sáng lên, giữa hai ngón tay kẹp một lá bùa màu vàng.
Đây là Kiếm phù do chưởng môn Thạch Linh Tử của tiên tông Côn Luân chế tác, một khi đã dùng thì có thể sánh ngang với một chiêu thức mạnh nhất của tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ.
"Gào!" Hai con sư tử tỏa ra khí đen lao về phía hắn đầu tiên.
Móng vuốt của chúng sắc nhọn như lưỡi kiếm bén ngọt, đang chực chờ đâm vào cơ thể hắn, vì tốc độ quá nhanh, ngay cả không khí cũng bị xé rách thành tiếng.
"Sương Ngạo Hàn Băng kiếm!"
Sau khi An Lâm khởi động bùa chú, một chiêu kiếm trảm vô cùng mạnh mẽ đáng sợ được đánh ra ngoài.
Không khí trở nên đặc quánh, nhiệt độ xung quanh cũng đột ngột hạ sâu, lạnh lẽo như mùa đông.
Đường kiếm màu xanh lam chợt lóe lên, giống như một sợi dây mảnh cắt ngang trời đất.
Con sư tử tỏa ra khí đen vẵn giữ nguyên tư thế chồm tới chuẩn bị vồ người, trong nháy mắt đã bị chém thành hai nửa, biến thành tượng băng rơi xuống đất, không có cơ hội tránh né hay đánh trả.
Bùa chú vừa được sử dụng đã giết chết hai con linh thú trong nháy mắt!
An Lâm lấy thêm một lá bùa nữa, lạnh lùng nói với con voi khổng lồ và con gấu khổng lồ lông trắng trước mặt:
"Nếu bọn mi không sợ chết thì lại đây!"
Khi đã đạt đến cảnh giới linh thú thì dù không biết nói chuyện cũng có thể nghe hiểu tiếng người.
Hắn không muốn dùng thêm một lá bùa nào nữa, đây là át chủ bài giữ mệnh, dùng một tờ thiếu một tờ.
An Lâm rút lá bùa này ra chỉ để dọa hai con linh thú kia mà thôi, dù sao chúng cũng tận mắt nhìn thấy tình trạng thê thảm của hai con sư tử rồi.
Ai ngờ con gấu lông trắng và con voi kia lại không để ý đến lời cảnh cáo của hắn, vẫn lạnh lẽo đến gần.
Mẹ nó!
Chúng nó không sợ chết sao?
An Lâm giật giật khóe môi, cất bùa chú vào trong nhẫn không gian.
Sau đó hắn co giò bỏ chạy!
"Cứu mạng!
Hứa Tiểu Lan, cứu mạng!"
An Lâm vừa chạy về phía Hứa Tiểu Lan vừa hô to...
Lúc nãy, đường lui của hắn bị sư tử chặn đứng, nên hắn mới cực chẳng đã phải dùng đến bùa chú.
Bây giờ chỉ còn có hai con linh thú, hắn đánh không lại chẳng lẽ còn không thể chạy?
Dùng hết át chủ bài giữ mệnh lên người chúng nó, chẳng thà hắn dùng hết thể diện còn hơn.
Dù sao...
Còn sống mới là điều quan trọng nhất!
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền