ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Tu Có Thể Là Giả Tiên

Chương 88. Điềm dữ lớn

Chương 88 : Điềm dữ lớn

Buổi tối, An Lâm ăn đồ ăn mà Đông Phương Tuyết đích thân xuống bếp làm.

Những đồ ăn này không chỉ màu sắc hương vị đều ngon, mà còn có tác dụng bổ khí lưu thông máu, hắn ăn tới mức khen không dứt miệng.

Sau khi ăn một trận như gió cuốn, An Lâm cảm thấy bản thân giống như hồi phục lại rất nhiều tinh lực.

Giống như ăn thận bảo bối, sức sống bắn ra bốn phía!

Sau đó, ba người bọn họ ra khỏi khách sạn, dạo bước trên con đường nhỏ.

An Lâm được gió đêm thổi tới, cơ thể thoải mái, một loại cảm giác vô cùng hài lòng tràn ngập khắp người.

"Phù...

Bữa cơm này ăn rất sảng khoái, thật sự cảm ơn hai người."

Hắn duỗi lưng một cái, nói cảm kích với hai cô gái bên cạnh.

Điền Linh Linh mặc váy liền màu vàng nhạt, cô kéo tay Đông Phương Tuyết, sóng vai đi cùng Đông Phương Tuyết, chênh lệch chiều cao khoảng một cái đầu, có vẻ vô cùng nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu.

Cô nghe thấy tiếng An Lâm cảm ơn, lập tức nói:

"Khách sáo với chúng tôi làm gì chứ, đạo sĩ giả, hay là anh đi du lịch một chuyến tới Tây Tạng với chúng tôi đi?"

An Lâm nghe vậy khẽ giật mình, sau đó nhớ tới chuyện gì, cười nói:

"Cô đang lo lắng cho sư thúc Lâm Ý của cô ư?"

Điền Linh Linh khẽ gật đầu ngại ngùng:

"Mặc dù núi Long Hổ có rất nhiều đệ tử đã tới Tây Tạng, nhưng vẫn không phát hiện tung tích của sư thúc, tôi sợ hắn..."

An Lâm thở dài bất đắc dĩ, liên quan tới chuyện này, rõ ràng vô cùng khó giải quyết.

Lâm Ý này là một trong những người có thực lực mạnh nhất núi Long Hổ, là một tu sĩ Dục Linh kỳ giữa.

Tu sĩ có thực lực này nếu gặp phải bước đường cùng, có lẽ phiền phức sẽ nhỏ, còn loại tu sĩ cảnh giới tu vi chỉ vẻn vẹn ở Đạo Chi Thể như An Lâm, sao có thể giúp được gì chứ.

Điền Linh Linh thấy được vẻ do dự của An Lâm, vẻ mặt cố nặn ra nụ cười tươi:

"Được rồi, được rồi, với thân thể nhỏ bé của đạo sĩ giả anh, đi Tây Tạng cũng mắc phản ứng cao nguyên, trước tiên không đi nữa."

An Lâm nhìn thiếu nữ mang gương mặt nhỏ nhắn kiên cường bên cạnh, thầm nghĩ nếu hắn không đồng ý đi Tây Tạng, chính cô cũng sẽ kiên trì muốn đi.

"Như vậy đi, mai tôi sẽ chuẩn bị một chút, sau đó cùng đi, nói thật, tôi cũng chưa từng tới Tây Tạng chơi, vẫn khá mong đợi."

An Lâm vừa cười vừa nói.

"Thật sao?" Điền Linh Linh nghe vậy hai mắt sáng lên, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu đầy vẻ vui mừng.

An Lâm vừa định nói chuyện, lúc này trên bầu trời bỗng truyền tới giọng nữ quen thuộc.

"Cần gì phải đợi tới mai, đêm nay lập tức đi thôi!"

Ngay sau đó, một cuốn sách rất lớn rơi từ trên trời xuống, bên trên có người phụ nữ áo đen đang ngồi, mang theo ý cười không rõ đánh giá An Lâm.

"Giáo sư Nguyệt Ảnh, sao cô lại tới đây!?"

An Lâm hoảng sợ hỏi.

"A, chẳng lẽ tôi đã làm phiền tới cậu và hai mỹ nữ nhỏ này hẹn hò?"

Nguyệt Ảnh Địa Tiên chớp chớp mắt cười, vẻ mặt hứng thú trêu ghẹo nói.

Đông Phương Tuyết nghe thấy câu này, vẻ mặt bỗng đỏ ửng lên.

Điền Linh Linh thì la lớn:

"Đúng vậy, làm phiền rồi, hơn nữa cô là ai!?"

An Lâm: "..." Con nhóc thần kinh bị đứt này, chẳng lẽ không nghe vừa rồi hắn gọi người phụ nữ kia là giáo sư Nguyệt Ảnh ư?

"Ha ha ha, em gái nhỏ này thật sự thú vị."

Nguyệt Ảnh Địa Tiên nhìn Điền Linh Linh, trong mắt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip