Chương 93 : Cậu có bằng lòng bỏ sinh mạng ra không?
Nghe thấy câu trả lời của Nguyệt Ảnh Địa Tiên, An Lâm cả người run lên, có chút thất thần nhìn bóng người trước mặt.
Thắng Tà kiếm lại một lần nữa phát ra khí thế ngập trời, thân kiếm bắt đầu rung lên, định thoát thoát khỏi hai tay của Nguyệt Ảnh Địa Tiên.
Nguyệt Ảnh Địa Tiên kêu rên một cách đau đớn, khoét sâu vết thương khiến thân thể mềm mại của cô không ngừng run rẩy.
Thế nhưng, hai tay của cô lại càng gắng sức mà nắm chặt lưỡi kiếm, máu tươi từ trong tay chảy xuống.
Phù văn màu vàng phóng ra từ trong tay cô, áp chế trường kiếm màu đen.
"Cậu còn đứng sờ sờ ở đây làm gì, chạy mau!"
Nguyệt Ảnh Địa Tiên hét to lần nữa.
Xa xa, Mệnh Duyên Địa Tiên cầm trong tay trường kiếm nhằm về phía Ám Dạ Chân Vương tộc Hắc Vũ, định cho đám người An Lâm cơ hội tranh thủ chạy trốn, thế nhưng lại bị hai tên Huyết Thần phía sau Ám Dạ ngăn lại.
Hiên Viên Thành cầm lấy kiếm đến bên cạnh An Lâm, lớn tiếng nói:
"An Lâm, mau lên đây!
Chúng ta trốn thôi!"
Thế nhưng, An Lâm lại lắc đầu rồi nói với Hiên Viên Thành:
"Chúng ta trốn cũng không thể trốn thoát đâu, cậu nghĩ xem Kỳ Dục Linh ở trong tay cảnh giới Phản Hư, thì tỉ lệ trốn thoát thành công là bao nhiêu?"
"Tôi mặc kệ tỉ lệ trốn thoát nhỏ như nào, lẽ nào cậu muốn phụ sự nỗ lực của cô Nguyệt Ảnh sao?"
Hiên Viên Thành nhìn thấy dáng vẻ của An Lâm, từ xưa đến nay hắn luôn điềm đạm, đây là lần đầu tiên hắn mở miệng nói lời tức giận.
An Lâm lại lần nữa lắc đầu:
"Không phải như vậy, nếu như chúng ta lựa chọn trốn thoát, rất có khả năng tất cả đều phải chết ở nơi đây."
"Nhưng, tôi còn có lựa chọn thứ hai......"
Hiên Viên Thành nghe được câu nói này của An Lâm, nhìn người con trai trước mặt có chút không hiểu.
Rất nhanh, hắn hình như nhớ ra cái gì đó, sắc mặt thay đổi:
"Lẽ nào cậu muốn dùng chiêu đó..."
"Không sai, nếu như dùng chiêu đó, nói không chừng tất cả mọi người lại có cơ hội sống sót."
"Cô Nguyệt Ảnh có thể vì chúng ta mà hi sinh chính mình, vậy thì sao tôi lại keo kiệt tính mạng của mình chứ?"
Chẳng biết vì sao, sau khi An Lâm nói ra câu nói này, bỗng cảm giác toàn thân nhẹ nhõm hẳn, lại không có bất kỳ gánh nặng gì.
Không có Khóa Thần Băng Quan của trường học, không có Nhị Phẩm Tiên Đan của Hằng Nga.
Lần này, nói không chừng hắn thật sự sẽ chết rồi...
An Lâm liếc mắt nhìn Hứa Tiểu Lan và Hiên Viên Thành có chút không nỡ, sau đó liếc mắt nhìn Mệnh Duyên Địa Tiên đang chiến đấu với hai tên Huyết Thần ở phía xa.
Cuối cùng, ánh mắt của hắn dừng lại trên dáng người sắp ngã xuống đó.
An Lâm hít sâu một hơi, đi đến trước mặt Nguyệt Ảnh Địa Tiên.
"An Lâm, em bị điên hả..."
Nguyệt Ảnh Địa Tiên cắn chặt hàm răng, nhìn thấy An Lâm không chạy trốn, trái lại còn đứng ở trước mặt cô, không khỏi tức giận run người.
Căn bản cơ thể đã khó mà chống đỡ, bắt đầu trở nên lảo đà lảo đảo.
Ngay cả Ám Dạ Chân Vương trong không trung, cũng hơi sững sờ, rõ ràng không ngờ tới tiểu tu sĩ Đạo Chi Thể cấp tám này, sẽ hành động như thế.
"Cô Nguyệt Ảnh, cảm ơn cô."
An Lâm cảm thấy đây có thể là câu cuối cùng mà hắn nói ở kiếp này rồi.
Nói xong, người con gái mặc áo đen đang đứng trong hư không ở phía xa xa, rồi duỗi một ngón tay hướng về phía đó.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền