Chương 95 : Mất đi và có được
Tu sĩ nhân loại tận mắt nhìn thấy thủ đoạn nghịch thiên của người con trai giữa không trung, giờ đây đều kinh ngạc đến mức đờ đẫn cả người.
"Cậu ta thật sự là An Lâm mà tôi quen sao?"
"Độc Tôn thật đáng sợ!"
"Tiêu rồi, trên kiếm của tôi còn có máu của cậu ta, liệu cậu ta có đến tìm tôi gây phiền phức không..."
Các tu sĩ trên mặt đất bàn luận sôi nổi.
Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, bọn họ đều cung kính với bóng người đang ở trên không trung kia như thần linh.
Đối lập với điều đó, Ám Dạ quân vương - người đã từng gieo rắc cho bọn họ cơn ác mộng, giờ đây đã suy yếu đến cực điểm.
Dung mạo của cô dần già nua, mái tóc dài đen như mực trở nên trắng như tuyết, hơi thở cũng trở nên yếu dần.
Sức mạnh, thần hồn, tu vi, sinh mệnh của cô cũng gần tan biến hết, đã không thể cảm giác được sự đau đớn, nếu có chỉ là sự tuyệt vọng đối với cái chết.
"Trước đây tôi coi cậu là con giun con dế.
Bây giờ, tôi e rằng mình cũng trở thành con giun con dế trong mắt của cậu rồi nhỉ?"
Ám Dạ mở miệng nói bằng giọng khàn khàn, bây giờ cô đã không còn bất kỳ sức phản kháng nào cả.
Cô đã từng là Chân Vương bậc nhất của tộc Hắc Vũ, bây giờ lại bị người ta đạp dưới chân như con giun con dế.
An Lâm nhìn người con gái sắp chết này, lắc lắc đầu, hờ hững mở miệng nói:
"Tôi sẽ không dùng sức mạnh để quyết định sự tồn tại của một người.
Ở trong mắt tôi, cô chỉ là tội nhân ức hiếp cô giáo của tôi.
Giống như cô Nguyệt Ảnh sẽ không bởi vì trình độ hơn kém, mà đối xử khác biệt với tôi.
Ở trong mắt cô ấy, tôi là học sinh của cô ấy."
Ám Dạ: "..." Con mắt u tối của cô dần trở nên ảm đạm, trong mắt loé ra một chút cô đơn không dễ nhận ra.
An Lâm không phí lời nữa, cầm kiếm Thắng Tà trong tay chém xuống một phát.
Dưới cái chém này, cơ thể Ám Dạ Chân Vương hoàn toàn biến thành bột mịn, tiêu tan trong trời đất.
Dấu ấn màu đen trên trán An Lâm, bắt đầu trở nên như ẩn như hiện.
Hắn nắm lấy chiếc nhẫn không gian mà Ám Dạ để lại, sau đó bước tiếp đến con đường đen như mực phía trước.
"Đây có lẽ là đường dẫn tới tộc Hắc Vũ, đáng tiếc quá, nếu như đủ thời gian thì đã có thể xông vào rồi..."
An Lâm nhìn con đường này, đánh một quyền tới.
"Răng rắc..." Con đường bị một quyền của hắn làm chấn động đến mức vỡ vụn, cuối cùng cũng bắt đầu đổ sụp xuống.
"Kết thúc rồi."
An Lâm nhẹ giọng nói, dấu ấn màu đen trên trán hắn bắt đầu biến mất không còn tăm hơi.
Trong phút chốc, hắn cảm giác mình mất đi tất cả sức mạnh, cả người mềm nhũn, cảm giác mệt mỏi cực lớn kéo tới.
Tiếp đó, hai mắt hắn tối sầm lại, té xỉu ở trên mặt đất.
Đám người Hứa Tiểu Lan vẻ mặt lo lắng xông về phía An Lâm, dìu hắn dậy.
Sau khi xác nhận các dấu hiệu sinh tồn của hắn bình thường, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
"Vẫn ổn, lần này cậu ấy không nổ tung..."
Hứa Tiểu Lan trong lòng vẫn còn sợ hãi mà nhìn An Lâm, vẻ mặt sốt sắng trên mặt dần dịu đi một chút.
Sau khi dùng Thiên Đạo Nhất Chỉ, cảnh tượng cảnh tượng tự phát nổ đáng sợ kia, bây giờ vẫn rõ mồn một trước mắt.
Nếu như An Lâm thật nổ tung, thật sự bọn họ không biết phải làm sao...
"Bạn học An Lâm lại một lần nữa sáng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền