Chương 62: Ngài...làm cha ta được không?
Trần Lương Ngọc vừa đánh vừa mắng, cho đến khi đánh cho đối phương ôm chân cầu xin tha thứ, thấy bộ dáng này của bà ta, trong lòng Trần Lương Ngọc mềm nhũn, nhưng lập tức lại nhẫn tâm tiếp tục đánh mắng.
"Đủ rồi!"
Trần Đạo Huyền mở miệng nói,
"Trần Lương Ngọc, ta hỏi ngươi một lần nữa, Trần thị tộc quy điều thứ ba là cái gì?”
Trần Lương Ngọc nghe vậy, giống như một quả bóng da bị thủng, trực tiếp xụi lơ trên mặt, mặt y như tro tàn nói: "
Phàm là người Trần thị, vô cớ khi nhục tộc nhân, đương xử hai năm lao động, vô cớ khi nhục linh căn phàm nhân, tội... tội..."
"Cái gì?
"
“Đáng chém!”
Trần Lương Ngọc nói ra hai chữ cuối cùng này, toàn thân phảng phất như hao hết khí lực, vẻ mặt tuyệt vọng nhìn về phía Trần Đạo Huyền, hy vọng hắn có thể nhắm một mắt mở một mắt.
Nhưng trong lòng Trần Lương Ngọc rõ ràng, phàm là một tộc trưởng đủ tư cách, nhất định sẽ kiên định chấp hành tộc quy, y vẫn cho rằng Trần Đạo Huyền là một tộc trưởng đủ tư cách.
Quả nhiên, Trần Đạo Huyền chỉ tay về phía ác phụ, nhìn nam hài nói: "
Nói cho ta biết, bà ta có khi dễ ngươi hay không?”
Tiểu nam hài đang định nói chuyện nhưng bị mẫu thân kéo lại, chỉ thấy thiếu phụ liều mạng lắc đầu với tiểu nam hài, miệng nhẹ giọng khẩn cầu:
"Sơ nhi, đừng...”
Tiểu nam hài cắn chặt răng, lúc thì nhìn mẹ, lúc lại nhìn vẻ mặt tuyệt vọng ác phụ, hít sâu một hơi nói: "
Bà ta không khi dễ ta, ta chỉ đùa giỡn với muội muội.”
Ác phụ nghe vậy, cảm thấy hồn phách rốt cục quay về, đặt mông ngồi xuống đất.
Đám người ở đây nghe vậy, đều thở phào nhẹ nhõm, ngay khi bọn họ cho rằng sự tình đã qua.
Trần Đạo Huyền đi tới trước mặt ác phụ nói: “Ngươi nói cho ta biết, vì sao lại lựa chọn đêm nay để khi nhục mẹ con bọn họ, ngươi không biết tối nay ta đến Trần phủ làm khách sao?”
Trần Lương Ngọc nghe nói như vậy, lúc này mới phản ứng lại.
Đúng!
Y đã nói cho đại phu nhân, hôm nay mời thiếu tộc trưởng đến nhà làm khách, làm sao có thể nháo ra chuyện này?
Trừ phi...
Y thoáng qua một ý niệm, khó có thể tin nhìn đại phu nhân mà mình quen thuộc nhiều năm, chẳng lẽ tất cả đều là tính toán của bà ấy?
Nhưng vì cái gì?
Đột nhiên một ý nghĩ đáng sợ mơ hồ hiện ra trong đáy lòng y, nhưng y không thể tin rằng ý tưởng này là thật.
"Là ngươi!"
Nhị phu nhân cũng không ngốc, trong nháy mắt liền phản ứng được ai ở sau lưng giở trò, nàng lấy tay chỉ vào đại phu nhân nói:
"Là ngươi đúng không? Chắc chắn là ngươi! Ngươi sợ Niệm Sơ cướp thân phận con trai trưởng của Vân Thăng, cho nên muốn diệt trừ hắn! Không, là để loại bỏ cả hai chúng ta, ngươi thật sự ác độc!”
Nghe được câu chỉ trích này, Trần thị đương nhiên không thể nhận, sắc mặt ả tái nhợt nói: "
Ngươi không cần ngậm máu phun người, ngươi khi dễ mẫu tử người ta thì liên quan gì đến ta? Chẳng lẽ ta để ngươi khi dễ mẫu tử bọn họ sao?”
Nhìn thấy vở kịch này, mặt Trần Đạo Huyền nhất thời như sương lạnh, hắn vốn tưởng rằng Trần gia có Trần Tiên Hạ vì gia tộc tận tâm không tiếc vứt bỏ đạo đồ, Trần Bắc Vọng thuần túy, nguyện ý cúc cung tận tụy cho đến chết mới thôi.
Trần gia nhất định là từ trên xuống dưới không có chút bụi bẩn nào, nhưng hiện tại xem ra, nơi nào có ánh sáng thì cũng có bóng tối.
Mấu chốt là hành vi của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền