Chương 84: Thần Tuyệt tiên phủ tàn đồ
Lúc này, Trần Tiên Hạ quát lớn:
"Ngươi chọn tự mình đi ra ngoài hay là để cho ta gọi đội chấp pháp Chu gia?”
Hán tử trung niên nghe đến chấp pháp đội Chu gia, hoảng loạn chợt lóe lên rồi biến mất.
"
Quên đi, không cần, chả lẽ tàng bảo đồ Thần Tuyệt tiên phủ của ta còn không bán được sao?
".
Hán tử trung niên nhỏ giọng lẩm bẩm, xoay người muốn rời đi.
"
Chậm!"
Trần Đạo Huyền nghe được bốn chữ ‘Thần Tuyệt tiên phủ’, trong lòng khẽ động, gọi đối phương lại.
Trung niên hán tử sắp bước ra cửa, nghe được tiếng "chậm
" này thì đứng lại, đáy mắt gã thoáng hiện lên một tia mừng thầm.
Nhưng sau khi quay đầu lại, trên mặt lại là vẻ đầy không cam lòng, ngoài miệng nói: "
Không phải đạo hữu muốn tìm Chu gia chấp pháp đội sao?”
“Đạo hữu hữu lễ, không biết đạo hữu xưng hô như thế nào?”
Trần Đạo Huyền hoàn toàn không để ý đến đối phương không hài lòng, cười tủm tỉm nói.
"Tại hạ họ Tôn"
.
"Tôn đạo hữu, ngươi vừa nói tàng bảo đồ Thần Tuyệt tiên phủ, không biết là ám chỉ điều gì?"
Hán tử họ Tôn nghe vậy, bất giá siết chặt bảo vật trong ngực, nhưng chợt nghĩ đến cái gì, lại cắn răng lấy bảo vật trong ngực ra.
"Chính là bảo vật này"
.
Người đàn ông họ Tôn lấy một bức tàn đồ từ trong ngực ra.
"Có thể cho ta xem không?"
Trần Đạo Huyền vươn tay nói.
Dường như nhìn ra trung niên hán tử có điều cố kỵ, Trần Đạo Huyền cười nói,
"Nơi này là Quảng An phủ, ngươi còn sợ ta cướp của ngươi sao?”
Hán tử trung niên nghe nói như vậy, cuối cùng cũng thả xuống đề phòng, đưa tàn đồ tới.
Quả nhiên.
Đúng như gã nói, trên bản đồ này vẽ một lộ trình hàng hải.
Chẳng qua bản đồ đường biển này chỉ có một nửa, còn một nửa dường như bị người ta xé đi, chỉ còn lại một phần tàn đồ.
Trần Đạo Huyền nhìn thấy, lắc đầu: "
Không nói đến tàng bảo đồ Thần Tuyệt Tiên phủ của ngươi là thật hay giả, chỉ dựa vào nó chỉ là một phần tàn đồ cũng đủ để chứng minh bản đồ này chính là đồ bỏ đi.
"
Trần Đạo Huyền nói xong, trực tiếp ném tàn đồ cho đối phương,
Người đàn ông trung niên này nghe được, nóng nảy nói: "
Sao có thể nói nó là đồ bỏ đi chứ?
Lúc trước ta vất vả mới đổi lấy được từ Tán Tu phường thị, nếu không phải ta chuẩn bị mua pháp khí đi chiến trường Xuất Vân quốc, linh thạch trên người lại không đủ, làm sao có thể bán vật này!”
Trung niên hán tử lộ vẻ vội vàng.
"Ta chắc chắn nửa kia của tàn đồ này rất có thể ở một quầy hàng nào đó trong tán tu phường thị"
.
"Ồ? Tại sao ngươi chắc chắn như vậy?”
Trần Đạo Huyền hứng thú hỏi.
"
Đạo hữu, mời xem vết rách của tàn đồ này có phải hơi mới hay không?
"
Trần Đạo Huyền nghe vậy, nhìn về phía ngón tay của đối phương, rõ ràng là vết xé rất mới.
Nói cách khác, trung niên hán tử vừa mới mua cái tàn đồ này và hẳn là tồn tại một bức tàn đồ khác.
Mà trong tán tu phường thị có rất nhiều các loại tạp vật như này, rất có thể một bức tàn đồ khác dấu ở một quầy hàng nào đó trong tán tu phường thị.
Trần Đạo Huyền nghĩ đến đây, bất động thanh sắc nói: "
Ngươi định bán bao nhiêu?”
Trung niên hán tử giơ một ngón tay lên: "Một ngàn!”
"Đi thong thả, không tiễn.
"
Trần Đạo Huyền chắp tay, không nói nhiều nữa.
Trung niên hán tử thấy bộ dạng này của hắn, nóng nảy nói: "
Vậy ngươi định ra giá bao nhiêu?”
"Mười khỏa linh thạch”
“Phốc!”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền