Chương 3646 : Thật Sự Là Quá Đáng Tiếc (2)
Mục Lương nghe vậy thì đi tới trước cửa sổ lưu ly, vùng biển phía ngoài thoạt nhìn bình thường không có gì lạ, trong tầm mắt càng không có hòn đảo nào, trên trời dưới nước cũng không có.
- Ở đâu?
Ly Nguyệt cau mày hỏi.
Đồ Tư Lệ Na kiềm chế trái tim đang kích động, giọng nói khẽ run:
- Đừng nóng vội, khi tia sáng mặt trời đầu tiên chiếu xuống thì mới có thể thi triển bí pháp đi lên đảo.
- Nghĩa là ngay lúc này chúng ta không thể nhìn thấy, phải đợi tới hừng đông.
Mục Lương liếc nhìn bầu trời đã tối xuống.
- Đúng vậy.
Đồ Tư Lệ Na gật đầu.
Mục Lương nhún vai, bình tĩnh nói:
- Được rồi, vậy thì ăn tối thôi.
- Ta đi chuẩn bị.
Ly Nguyệt lên tiếng.
Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, khống chế phi thuyền vận chuyển rơi xuống, vững vàng đáp trên mặt biển.
Bởi vì kích động nên gương mặt của Đồ Tư Lệ Na ửng hồng, cô vui mừng nói:
- Để ta làm cơm tối.
- Cảm ơn, cơm mà ngươi làm rất khó ăn.
Ly Nguyệt nói trắng ra
- …
Đồ Tư Lệ Na cạn lời vài giây không nói, lộ ra bộ dạng rất thương cảm.
- Ừm, Nguyệt Nguyệt nói đúng.
Mục Lương gật đầu nhận đồng.
Trong lòng Đồ Tư Lệ Na phiền muộn, nói với giọng điệu nhạt nhẽo:
- Vậy ta sẽ giúp xử lý nguyên liệu nấu ăn.
- Có thể.
Lần này Ly Nguyệt không từ chối, có người hỗ trợ sẽ thể tiết kiệm rất nhiều thời gian.
- Ục ục ục ~~~
Chẳng mấy chốc thì phi thuyền vận chuyển tràn đầy mùi thơm mê người, trên bàn có lẩu, các loại nguyên liệu nấu ăn được bày vây quanh thành một vòng.
- Ăn đi.
Ly Nguyệt ngồi xuống, gắp một miếng thịt nhúng vào trong nồi lẩu cay.
Hai mắt của Đồ Lệ sáng ngời, trong lòng đột nhiên hiện lên một tia phiền muộn, nếu cô đi vào Đảo Thất Lạc, sau này còn có thể ăn được thức ăn mỹ vị như vậy sao?
Cô nhớ lại cuộc sống lúc ở vương quốc Huyền Vũ, mỗi một ngày đều rất phong phú và vui vẻ, càng có thể ăn được các loại mỹ thực, những thứ trên Đảo Thất Lạc này có không?
Đồ Tư Lệ Na lấy lại bình tĩnh, vội vàng gạt bỏ những suy nghĩ dao động trong đầu, chuyện quan trọng nhất bây giờ là tiến vào Đảo Thất Lạc trước.
Mục Lương gắp một miếng thịt cho vào trong miệng, được ăn ngon đúng là khiến người ta vui thích.
- Ăn ngon.
Đồ Tư Lệ Na lên tiếng khen ngợi.
- Ăn nhiều một chút, chỉ sợ sau này ngươi không ăn được nữa.
Mục Lương đột nhiên nói.
- …
Khóe mắt của Đồ Tư Lệ Na co giật, chẳng lẽ mọi người không nên đề cập đến riêng tư của người khác sao?
- Đúng vậy, trên Đảo Thất Lạc không có lẩu.
Ly Nguyệt gật đầu nhận đồng, gắp mấy khối thịt vào trong chén của thiếu nữ, trên mặt mang theo vẻ thương hại.
Mục Lương cảm thán nói:
- Thật sự là đáng tiếc, sau này pizza, lẩu, kem ốc quế, bánh cuộn toàn bộ không ăn được nữa rồi.
Đồ Tư Lệ Na nhìn chằm chằm Mục Lương với ánh mắt sâu kín, trong đầu hiện lên hình ảnh các loại thức ăn ngon.
- Ăn đi.
Mục Lương mỉm cười với cô.
- Được rồi…
Đồ Tư Lệ Na nghiến răng nghiến lợi nhai thịt.
Mục Lương và Ly Nguyệt liếc nhìn nhau, đáy mắt đều mang theo ý cười.
Bên trong Thành Buôn Bán Sơn Hải, vương quốc Huyền Vũ.
Buổi tối, đường phố trong thành buôn bán vẫn rất náo nhiệt, cửa hàng giăng đèn kết hoa, người đi đường lui tới không ngừng.
Trong đám người đông đúc, Mộ Thanh Tuyết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền