Chương 3651 : Thần Chi Đại Lục (1)
Ly Nguyệt tiến lên kiểm tra, kinh ngạc nói:
- Chắc là vết chân của con người, giống như là giày da thú giẫm ra.
Mục Lương gật đầu nói:
- Phân tích không sai.
Đồ Tư Lệ Na vui vẻ nói:
- Hay là gần đây có hoạt động của con người, có phải là Thần Tộc hay không?
- Có lẽ là vậy.
Mục Lương nhún vai, không có cảm giác gì đối với sự tồn tại của Thần tộc.
Lần này Đồ Tư Lệ Na không nhịn được kích động, vội vã chạy về phía trước.
Mục Lương và Ly Nguyệt nhìn nhau, không nhanh không chậm theo ở phía sau.
Đồ Tư Lệ Na băng qua cánh rừng rậm rạp, tầm nhìn dần trở nên trống trải, ánh mắt xuyên qua khe hở cành cây, có thể nhìn thấy nước sông và ngọn núi cao vút trong mây.
Vẻ mặt của cô kích động, đẩy bụi cây đi ra ngoài.
Ngay sau đó, một giọng nói lạnh như băng vang lên trên đỉnh đầu cô.
- Đứng lại.
Giọng nói kia tràn đầy sát ý.
Đồ Tư Lệ Na dừng bước, khẩn trương ngước mắt nhìn về phía tán cây nơi xa, ở đó có một thiếu nữ mặc áo da thú, trong tay nắm chặt một thanh trường cung làm bằng xương.
Lúc này trường cung bị kéo căng, mũi tên xương nhắm ngay Đồ Tư Lệ Na.
- Ta không có ác ý.
Đồ Tư Lệ Na vội vàng giơ tay lên ra hiệu, đôi mắt đẹp ngạc nhiên nhìn thiếu nữ trên tán cây.
Thiếu nữ vẫn nắm chặt trường cung như trước, lạnh lùng nói:
- Ngươi không phải người của bộ lạc chúng ta.
- Bộ lạc?
Đồ Tư Lệ Na sửng sốt một chút, chẳng lẽ trên đảo còn có những bộ lạc khác, đều là người của Thần Tộc sao?
- Ngươi là người của bộ lạc nào?
Thiếu nữ lạnh giọng mở miệng.
Cô là người của đội tuần tra, hôm nay cô phụ trách dẫn đội tuần tra xung quanh.
- Cộp cộp ~~~
Âm thanh nhánh cây bị giẫm gãy vang lên, làm cho sắc mặt của thiếu nữ trở nên khó coi:
- Ngươi còn có đồng bọn.
- Ngươi nghe ta giải thích, chúng ta thật sự không có ác ý.
Đồ Tư Lệ Na vội vàng nói.
Thiếu nữ không nói nhảm nữa, lấy ra một cái còi xương muốn thổi lên.
- Ta biết ngươi rất gấp, nhưng đừng vội.
Giọng nói nhàn nhạt vang lên, đồng thời thiếu nữ phát hiện cơ thể của mình không thể động đậy.
Trên tán cây, Linh Na mặc áo da thú lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, phát hiện cơ thể không thể động đậy.
Cô khẩn trương nhìn chằm chằm Mục Lương và Ly Nguyệt bước ra khỏi khu rừng rậm, trong lòng vô cùng nóng nảy, không thể truyền tín hiệu báo động ra ngoài.
- Cộp cộp cộp ~~~
Vẻ mặt của Mục Lương nhàn nhạt, hắn nhìn chăm chú vào thiếu nữ, mỉm cười nói:
- Chúng ta không có ác ý, ngươi không cần khẩn trương.
Linh Na vẫn nghiến chặt răng, căm tức nhìn đám người Mục Lương, nếu như cơ thể có thể nhúc nhích, cô sẽ không chút do dự thổi còi báo động.
Đồ Tư Lệ Na vội vàng nói:
- Bệ hạ, chúng ta nói chuyện tử tế với cô một chút.
- Không phải bây giờ đang nói chuyện tử tế à?
Mục Lương hơi nhướng mày.
Đồ Tư Lệ Na phản ứng lại, nếu Mục Lương thật sự muốn động thủ thì hiện giờ thiếu nữ đã chết rồi.
Mục Lương vỗ tay một cái, còi xương và cung tên trong tay thiếu nữ biến mất.
Ánh mắt của Linh Na lộ ra thần sắc hoảng sợ, trong lòng sinh ra ý sợ hãi, cảm nhận được Mục Lương mạnh mẽ hơn mình rất nhiều.
Mục Lương quan sát chiếc còi xương trong tay, ngước mắt hỏi:
- Bây giờ có thể nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền