Chương 3687 : Ngươi nổi điên làm gì?
- A, nửa tháng à, vậy cũng lâu quá rồi!
Nguyệt Phi Nhan thở dài một tiếng.
- Ngươi nhớ hắn à?
Nguyệt Thấm Lan cầm điện thoại di động ma huyễn bằng hai ngón tay, quay đầu nhìn con gái.
Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói:
- Mẹ, ngươi còn nhớ hắn hơn ta.
- Bận rộn thì tốt rồi.
Nguyệt Thấm Lan nói một cách ưu nhã.
- Mấy ngày này ta cũng đâu có nghỉ ngơi nha.
Nguyệt Phi Nhan nói với giọng điệu miễn cưỡng.
Nàng đã bận rộn hơn nửa tháng, đưa tất cả tân binh vào đặc huấn doanh mới đổi được nghỉ phép vài ngày.
Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn con gái, vạch trần:
- Cho nên ngươi muốn đi chơi chứ gì.
- Đúng vậy, ta có thể đi Thần Chi Đại Lục không?
Đôi mắt đỏ của Nguyệt Phi Nhan sáng rực lên.
Nàng đã biết về chuyện Thần Chi Đại Lục, còn biết rằng Mục Lương đã xây dựng xong ma pháp trận không gian truyền tống, việc đi lại sẽ trở nên thuận tiện hơn nhiều.
Nguyệt Thấm Lan lộ vẻ quả nhiên như thế, xua tay nói:
- Việc này ngươi đừng hỏi ta, đi hỏi Mục Lương đi.
Nàng liếc nhìn màn hình điện thoại di động ma huyễn, trên đó là giao diện Lục Quang, vẫn còn dừng lại ở tin nhắn trò chuyện với Mục Lương.
- Ta đoán Phi Nhan muốn đi qua Thần chi đại lục.
Hai phút trước, nàng đã gửi cho Mục Lương một tin nhắn thoại.
- Bên này không có nguy hiểm gì, coi như là tới rèn luyện.
Mục Lương trả lời.
Nguyệt Thấm Lan trả lời một câu ta hiểu rồi.
Nguyệt Phi Nhan không biết gì về chuyện này, sau khi nghe mẹ nói xong liền phấn khởi rút điện thoại di động ma huyễn ra gửi tin nhắn cho Mục Lương.
Nguyệt Thấm Lan dặn dò:
- Nếu Mục Lương đồng ý, ngươi hãy dẫn Ngôn Băng theo cùng.
- Tại sao?
Nguyệt Phi Nhan nghi ngờ hỏi.
- Nàng ấy cũng đang nghỉ ngơi mấy ngày nay.
Nguyệt Thấm Lan thuận miệng giải thích.
Trên thực tế, tính cách của Ngôn Băng trầm ổn rất nhiều, mọi việc đều suy nghĩ kỹ càng trước khi làm, nếu nàng cùng cô gái tóc đỏ đi ra ngoài cùng nhau thì có thể tránh được rất nhiều rủi ro.
Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói:
- Cũng được thôi, nhưng mà phải chờ Mục Lương đồng ý đã.
Cô gái tóc đỏ vừa dứt lời, điện thoại di động ma huyễn của nàng nhận được hồi âm.
- Có thể tới.
Mục Lương đơn giản trả lời ba chữ ở trên Lục Quang.
- Hoan hô, Mục Lương đồng ý cho ta đi rồi!
Nguyệt Phi Nhan phấn khích bật dậy khỏi ghế sô pha và lao vào lòng mẹ.
- Lúc kinh lúc rống.
Nguyệt Thấm Lan giơ tay gõ nhẹ lên đầu cô gái tóc đỏ, nụ cười nhàn nhạt hiện trên gương mặt.
Nguyệt Phi Nhan ngồi dậy, nghiêm túc nói:
- Mẹ, ta trở về sẽ mang đặc sản cho ngươi.
- Ngươi trở về bình an là tốt nhất rồi.
Nguyệt Thấm Lan nói không chút để ý.
- Được rồi, mẹ yên tâm đi.
Nguyệt Phi Nhan vỗ ngực cam đoan.
Nàng vội vàng bước xuống ghế sô pha, hưng phấn nói:
- Ta đi tìm Ngôn Băng trước, hôm nay lập tức đi Thần chi đại lục.
Nàng chỉ được nghỉ phép năm ngày, cho nên không muốn lãng phí thêm ngày nào.
- Gấp cái gì mà gấp.
Nguyệt Thấm Lan tức giận lên tiếng, chỉ là lúc này cô gái tóc đỏ đã chạy mất dạng.
Trong cung điện, Ngôn Băng đang nằm trên giường ở Thiên Điện của mình.
Hôm nay là ngày đầu tiên nàng được nghỉ phép, không cần dậy sớm, có thể ngủ nướng, dù đã tỉnh nhưng vẫn muốn nằm thêm trên giường.
- Hôm nay nên làm gì đây?
Ngôn Băng cầm điện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền