Chương 3710 : Thời Hạn Thuê Mướn Năm Mươi Năm
- Sao lại thế này, hôm nay cửa tiệm không mở cửa à?
Hi Bối Kỳ tháo mũ bảo hiểm xuống, nghi ngờ nhìn vào đám người xung quanh.
Không chờ nàng làm rõ ràng, đám người vây quanh trước cửa đã nhanh chóng tản đi, chẳng mấy chốc không còn ai.
- Hình như trên cửa có dán tờ giấy.
Hổ Tây nói với giọng thanh thúy.
- Đi xem nào.
Hi Bối Kỳ dừng xe xong liền cất bước về phía cửa tiệm.
Nàng híp mắt lại, nhìn chữ trên cửa rồi dần mở to mắt đọc:
- Cái chăn nhà ta bị ốm, ta phải chăm sóc nó, nghỉ một ngày.
- … Cái gì?
Hổ Tây giật giật khóe miệng.
Chăn bị ốm sao? Đây chắc chắn là cái cớ để ngủ nướng rồi.
- Thật đúng là quá tùy tiện, còn không chịu tìm lý do nào tử tế hơn nữa!
Hi Bối Kỳ đứng đó không nói gì, ước gì có thể ngay lập tức lôi chủ tiệm ra đánh một trận.
Hổ Tây sờ cằm, gật đầu nói:
- Đó là một cái cớ tuyệt vời, lần sau xin nghỉ ta sẽ dùng lý do này.
- Ngươi không sợ bị đánh chết à.
Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt.
Hổ Tây nhún vai, nói không chút để ý:
- Bây giờ làm sao, hai ta chạy xa như thế mà không được ăn mì.
Hi Bối Kỳ tức nghiến răng, tiệm mì chua cay mới mở này là tư nhân, không thuộc cửa hàng quốc doanh nên không thể ép bọn họ mở cửa mỗi ngày.
- Để ta nghĩ xem khu nam thành còn cửa hàng nào ngon không.
Nàng hít một hơi sâu rồi nói.
Hổ Tây ngáp dài, khoanh tay trước ngực, dựa vào xe máy không nói lời nào.
Hi Bối Kỳ càng nghĩ càng bực, liền quyết định:
- Không tìm cửa tiệm khác nữa, chúng ta tới nhà chủ tiệm, bắt hắn nấu mì.
- A, ngươi biết nhà chủ tiệm ở đâu à?
Hổ Tây chớp chớp mắt màu quýt.
- Không biết, nhưng có thể tra được mà.
Hi Bối Kỳ nói đầy tự mãn.
Vừa định lấy điện thoại di động ma huyễn ra để sai thuộc hạ tìm kiếm thì nàng bị Hổ Tây ngăn lại.
Hổ Tây tức giận khuyên nhủ:
- Thôi nào, chỉ là một tô mì thôi, để lần sau ăn cũng được mà.
- Không được, càng nghĩ càng giận, cái lý do đóng cửa làm ta tức muốn chết!
Hi Bối Kỳ nghiến răng nói.
Hổ Tây dở khóc dở cười, tiếp tục khuyên nhủ:
- Hay chúng ta đi thử nước trái cây Mục Lương khen ngon xem sao.
Nghe được lời này, đôi mắt vàng óng của Hi Bối Kỳ sáng lên, sau khi nghĩ ngợi một lát, nàng nói:
- Được, để lần sau ta tính sổ với chủ tiệm vậy.
- Đi nào.
Hổ Tây vẫy tay nói.
Hi Bối Kỳ nghiêm mặt ngồi lên xe máy, khởi động xe và phóng thẳng đến khu bắc thành.
Nàng đã nghe Mục Lương trên bàn cơm khen nước trái cây Ngon Ngon, cho nên nhớ rõ vị trí cửa hàng.
Hổ Tây buồn cười trấn an nói:
- Đừng nóng, dù ngon đến đâu cũng không bằng mì bệ hạ làm mà.
- Ngươi nói cũng phải.
Hi Bối Kỳ bĩu môi.
Hai người đi suốt quãng đường không ngừng nghỉ, chưa đến nửa giờ đã đến “Cửa hàng thức uống Ngon Lại Tới.
Hai người bước vào cửa hàng, thấy một nữ nhân đang ngồi.
- Tiểu thư, quốc vương bệ hạ sẽ không đến đâu.
Tang Y cười khổ, cố gắng khuyên nhủ đối phương.
Cô gái mặc váy đen ngắn cứng đầu nói:
- Lần trước bệ hạ đã đến, hẳn là sẽ quay lại, ta muốn chờ thêm một chút nữa.
Đứng bên cạnh thiếu nữ là Vưu Nạp, khuôn mặt hắn đầy vẻ bất đắc dĩ, hắn đã khuyên tiểu thư nhà mình mấy ngày liền, nhưng nàng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền