Chương 3712 : Ngươi Không Sợ Bị Đánh Chết Sao?
- Mang đồ đạc của ngươi theo, đi cùng ta đến Khu Vực Trung Ương.
- A, cái gì cơ?
Lan Anh sửng sốt một lúc.
- Gặp quốc vương bệ hạ chứ còn gì nữa, a cái gì mà a.
Hi Bối Kỳ lườm thiếu nữ một cái.
Lan Anh phấn khích hỏi:
- Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ sao? Đi bằng cái gì?
- Đừng nói nhiều, đi thôi.
Hi Bối Kỳ đặt cái ly đã uống cạn xuống bàn rồi quay đầu bước ra ngoài.
- Chờ ta với!
Lan Anh như vớ được cọng cỏ cứu mạng, vội vàng đứng dậy chạy theo ra ngoài.
- Tiểu thư, hãy cẩn thận, đây có thể là cái bẫy.
Vưu Nạp nghiêm mặt nhắc nhở.
Hổ Tây nghe vậy lạnh lùng nhìn nam nhân, nói:
- Nếu các ngươi không tin thì cần gì phải hỏi nhiều như vậy?
Vưu Nạp cứng người không phản bác được, nhưng thần sắc vẫn nghiêm túc và cảnh giác.
Trước cửa tiệm, Hi Bối Kỳ nhấc chân ngồi trên xe máy, nhanh chóng đội mũ bảo hiểm.
Nàng quay đầu nhìn thiếu nữ vừa đi ra ngoài, ra hiệu nói:
- Ngồi lên đây đi.
- Tốt.
Lần này Lan Anh không còn do dự, người có xe máy chắc chắn có thân phận không đơn giản.
- Vậy còn ta thì sao?
Hổ Tây hỏi với giọng điệu sâu kín.
Hi Bối Kỳ cười hì hì nói:
- Phía sau chen một chút thì vẫn còn chỗ ngồi, hoặc ngươi thi triển năng lực thức tỉnh mà về?
- Không muốn, chen một chút đi, tiết kiệm một chút tinh thần lực.
Hổ Tây hừ một tiếng rồi ngồi xuống sau lưng Lan Anh.
- Thấy chưa, vẫn còn chỗ mà.
Hi Bối Kỳ không nói gì, chỉ hơi nhích người về phía trước.
Vưu Nạp không kìm được hỏi:
- Còn ta thì sao?
- Ngươi ở lại đây hoặc chạy theo sau chúng ta.
Hổ Tây lườm nam nhân một cái.
- Ngươi cũng có thể bắt xe thú đến Khu Vực Trung Ương Chủ Thành.
Hi Bối Kỳ bỏ lại một câu rồi khởi động xe máy.
- Ầm ầm ~~~
Tiếng xe máy gầm rú, ba người ngay lập tức phóng đi xa hơn trăm mét.
- …
Vưu Nạp há hốc miệng, cắn răng đuổi theo một đoạn đã không thấy bóng dáng xe máy đâu.
Hắn lo lắng cho sự an nguy của tiểu thư nhà mình, không còn cách nào khác đành phải bắt xe thú đi đến Chủ Thành.
- Vù vù vù ~~~
Trên đường chính Khu Bắc Thành, Hi Bối Kỳ điều khiển xe máy như bay khiến cơ thể Lan Anh run rẩy, tốc độ này thực sự quá kích thích đối với nàng rồi.
- Thả lỏng, không có gì đâu.
Giọng của Hổ Tây vang lên sau lưng nàng.
- Ta không có lo lắng.
Lời nói của Lan Anh bị gió cuốn đi, nghe có chút run rẩy.
- Ầm ầm ~~~
Hi Bối Kỳ tiếp tục tăng tốc, nhanh chóng lái ra khỏi khu bắc thành và tiến vào đường chính Chủ Thành.
Lan Anh hít sâu để giữ tỉnh táo, nhưng cảnh vật bên cạnh lướt qua quá nhanh vẫn khiến nàng căng thẳng đôi chút.
- Ầm ầm ~~~
Nửa giờ sau, xe máy dừng trước cổng chính của Khu Vực Trung Ương.
- Đến nơi rồi.
Hi Bối Kỳ phanh xe lại, tháo mũ bảo hiểm ra, để lộ mái tóc vàng xõa dài.
- Phù phù ~~~
- Cuối, cuối cùng cũng đến, may quá.
Lan Anh há miệng thở hổn hển, sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt.
Hổ Tây liếc nàng một cái, làu bàu:
- Ngươi yếu quá đấy.
Lan Anh với sắc mặt trắng bệch đáp:
- Ta chỉ là người bình thường thôi…
- Hiện tại đã nhìn ra.
Hổ Tây gật đầu đồng ý.
- …..
Lan Anh khóc không ra nước mắt, cảm thấy hơi bị mạo phạm.
- Đi thôi.
Hi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền