Chương 3767: Cổ Thần
Nàng cũng không biết bún ốc là món gì, hỏi Linh Nhi cũng không biết, chỉ có về Khu Vực Trung Ương mới biết được.
Ngôn Băng đứng lên nói:
- Ta đi xem dược thảo đã chuẩn bị xong chưa.
Lần này đến Thần chi đại lục, nàng còn thuận tiện mang đi dược thảo sắp sửa giao dịch.
Linh Nhi nhẹ nhàng lên tiếng:
- Đi đi, mọi người đều đã tỉnh táo, tranh thủ trở về trước khi trời tối.
- Tốt.
Ngôn Băng đáp rồi xoay người rời khỏi nhà đá.
Nhận thấy có người tới, Mục Lương quay đầu lại nhìn, ánh mắt đầy ôn hòa:
Tiểu Tử vừa che mũi vừa trả lời.
Tiểu Tử không nhịn được, bật ra một tiếng nôn khan.
- Ọe-
Khóe mắt của Nguyệt Thấm Lan khẽ giật, sắc mặt tái đi, khẽ hỏi:
- Mục Lương, ngươi đang nấu cái gì thế?
- Bún ốc.
Nguyệt Thấm Lan không khỏi làu bàu:
Hắn biết có loại bún ốc không hôi, nhưng mà kiếp trước, lần đầu tiên hắn ăn bún ốc cũng là vì tò mò mùi hôi đặc trưng, sau lại ăn mãi thành quen, thậm chí nghiện cái hương vị "xú" này.
Nguyệt Thấm Lan cố nén cảm giác khó chịu, miễn cưỡng không thốt ra từ hình dung uế vật.
- Cơm tối... mà lại có mùi như vậy sao?
- Chờ khi các ngươi khỏe lại, sau này mỗi ngày huấn luyện sẽ gấp đôi.
Vương quốc Huyền Vũ.
- Không biết ạ, bệ hạ đang ở phòng bếp làm cơm tối.
- A, đừng mà -
Tây Tây Lí và những người khác đồng loạt than thở, giọng đầy tuyệt vọng.
- Không còn món nào khác sao?
Ngải Lỵ Na chống nạnh nhìn đám người Tây Tây Lí, lộ ra vẻ mặt nham hiểm kèm theo một nụ cười âm trầm:
- Ha ha ha ha-
Sắc trời dần tối xuống.
- Đây là mùi gì? Hầm cầu trong cung điện bị nổ sao?
- Cộp cộp cộp-
- Không có.
Nguyệt Thấm Lan vừa bước vào chính sảnh cung điện lập tức bị một mùi hôi nồng nặc tấn công, khiến đôi chân mày xinh đẹp khẽ nhíu lại.
Nguyệt Thấm Lan ngập ngừng hỏi.
- Trở về rồi à, chờ một chút nữa là ăn được.
Mục Lương bật cười, giải thích:
- Bún ốc càng nặng mùi thì càng ngon, dù lúc đầu mùi có hơi khó chịu thật.
Đối với hắn, đó là một món ăn mang đầy hoài niệm.
Nàng quay sang nhìn nhóm tiểu hầu gái, không kìm được hỏi:
Bịt chặt miệng mũi, Nguyệt Thấm Lan tiến thẳng về phía nhà bếp. Vừa đến nơi, nàng thấy Mục Lương đang đeo tạp dề, bận rộn trước lò bếp, mùi hôi cũng càng trở nên nồng nặc hơn.
- Quả thật là món ăn, nhưng cái mùi này cũng quá kinh khủng rồi, ta còn tưởng rằng nhà vệ sinh bị nổ.
Mục Lương thản nhiên đáp.
Mục Lương đáp mà chẳng cần suy nghĩ.
- ... Được rồi.
Khóe mắt Nguyệt Thấm Lan lại co giật.
Mục Lương cười, trấn an nàng:
- Thật sự rất ngon, ta không lừa ngươi đâu.
- Được rồi, ta tin ngươi.
Nguyệt Thấm Lan nói rồi lùi lại vài bước.
- Cộp cộp cộp-
Bỗng nhiên, giọng nói đầy hoảng hốt của Nguyệt Phi Nhan vang lên:
Mục Lương cầm muôi, làm bộ như muốn gõ vào đầu cô gái tóc đỏ.
- Mục Lương, mùi này thật sự quá khó ngửi, giống như đang nấu thứ gì đó... kỳ lạ.
- Được rồi, ta biết ngươi đang ám chỉ gì.
Nguyệt Phi Nhan che mũi càm ràm.
Nguyệt Phi Nhan vội ôm đầu lùi lại, vừa cười vừa đáp:
Trên bếp lò, một nồi nước dùng bún ốc sôi lăn tăn, tỏa ra mùi hương đặc trưng khiến người đứng gần không khỏi nhăn mặt.
Hi Bối Kỳ lập tức cao giọng kinh ngạc:
- Cái gì? Đây là mùi từ món ăn sao?!
- Để ta xem thử.
Nguyệt Phi Nhan
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền