Chương 3792: Chúng Ta Xem Như Là Thần Minh (1)
Bọn họ vốn định rời đi nhưng khi ngang qua một quán lẩu thì Huyết Cô lại kéo hắn vào.
- Ngươi không ăn à?
Huyết Cô nhấp một hớp nước có ga, ngước mắt nhìn nam nhân đang khoanh tay trước ngực.
Mục Lương thản nhiên nói:
- Không đói.
- Được rồi, vậy thì ta ăn.
Huyết Cô nói không chút để ý rồi thả hết một đĩa thịt vào nồi lẩu cay, khuấy đều, chẳng mấy chốc miếng thịt đã chín tới.
Mục Lương nhìn nữ nhân đang ăn đến say sưa, không khỏi nghi ngờ rằng mấy vạn năm trước nàng ta chưa từng ăn no, hay mấy vạn năm ngủ đông khiến nàng đói đến mức này.
- Được thôi.
Huyết Cô gật đầu, đáp:
Mục Lương nhíu mày, hội đấu giá diễn ra sau năm ngày, trong năm ngày thì học được gì chứ?
Hắn muốn học phương pháp luyện chế vũ khí Thánh phẩm và Đế phẩm, chừng đó thời gian thật sự là không đủ
- Được thôi, chờ hội đấu giá kết thúc thì ta sẽ rời đi, ngươi học được bao nhiêu thì học.
Không để ý đến ánh mắt quái dị của nàng, Mục Lương rút ra điện thoại di động ma huyễn và gửi tin nhắn Lục Quang cho Nguyệt Thấm Lan.
- Ăn no rồi à?
- Đúng vậy, nhưng ta còn muốn uống thêm một ly trà sữa.
- Cung tiễn bệ hạ.
Sau hai giờ, Huyết Cô hài lòng đặt đũa xuống, trên mặt bàn là một chồng đĩa không chất cao ngất.
Nàng đã sớm hẹn với các Cổ Thần và Cổ Đế rằng sau hội đấu giá sẽ cùng bọn họ tiến vào vũ trụ tìm kiếm thêm tinh thể bạc.
Huyết Cô nói mà không ngẩng đầu lên.
Mục Lương phất tay, lạnh nhạt nói:
- Ăn đi, hôm nay ăn cho đủ, ngày mai bắt đầu dạy ta luyện khí.
- Bệ hạ?
Nhân viên phục vụ quay sang nhìn Mục Lương, chờ ý kiến.
Nhân viên cửa hàng đồng thanh lên tiếng.
- Lại mang thêm mười đĩa thịt, cay hơn chút.
Mục Lương không từ chối, hôm nay hắn đã đồng ý để nàng ta ăn uống thỏa thích.
- Hai mươi đĩa.
Mục Lương bình tĩnh nói:
- Vâng.
- Bịch bịch -
Nhân viên ngoan ngoãn đáp lại.
Còn chuyện thanh toán, Mục Lương là quốc vương tự nhiên không cần bận tâm tới, sẽ có người khác xử lý.
Huyết Cô lộ vẻ bất ngờ, vốn tưởng rằng Mục Lương sẽ cò kè mặc cả để nàng ở lại dạy thêm một đoạn thời gian.
- Ngươi trả tiền đi, ta ra ngoài trước.
Huyết Cô nói rồi nhanh nhẹn bước ra khỏi tiệm lẩu.
Mục Lương lắc đầu bước theo sau.
Huyết Cô liếc nhìn Mục Lương, lộ vẻ hài lòng như muốn nói
"Ngươi rất hiểu ta"
.
Hắn nhanh chóng nghĩ ra cách khác, khóe môi cong lên, đáp:
Huyết Cô đứng lên đáp.
Mục Lương bình thản hỏi.
Huyết Cô bước đi trên con đường dài, đôi mắt đỏ như máu tò mò nhìn xung quanh.
Ánh mắt của Mục Lương rơi xuống đôi chân trần của nàng, không khỏi lên tiếng:
- Ngươi không định mua một đôi giày sao?
Huyết Cô cúi đầu, nhìn đôi chân trắng nõn như ngọc của mình, lại nhìn những người đi đường, tất cả đều mang giày đẹp đẽ.
- Ta thích cảm giác tự do, không bị ràng buộc.
Nàng đáp không chút để ý.
Mục Lương nghe vậy không khỏi liếc qua bộ quần áo trên người nữ nhân.
Tự do? Không bị ràng buộc?
- Ngươi đang suy nghĩ gì thế?
Mục Lương trầm giọng nói.
- Tiểu đệ đệ, không thành thật.
- Trở về thôi.
Huyết Cô cười khẩy, rõ ràng không tin lời nam nhân.
Huyết Cô hút hết miếng trà sữa cuối cùng trong ly, thỏa mãn đáp:
Mục Lương thuận miệng đáp.
Huyết Cô lộ ra thần sắc rõ ràng không tin, cười nói:
- Tiểu đệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền