ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 3794: Ta Thích Tự Do Không Bị Ràng Buộc (1)

- Cảm ơn tổ nãi nãi.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ đồng thanh lên tiếng.

- Được rồi, tránh ra một bên đi, đừng cản trở ta xem phim truyền hình.

Huyết Cô khoát tay nói.

- Tốt.

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan hài lòng gật đầu, cầm quả Đan Tu quay trở lại chỗ Mục Lương.

Nguyệt Phi Nhan phóng khoáng nói:

- Mục Lương, ngươi xem thử liệu có thể dùng nó để chế thuốc không.

Mục Lương liếc nhìn Huyết Cô, trầm tư một lúc rồi nói:

- Ngươi có thể khởi tử hồi sinh sao?

Mục Lương bình thản phủ nhận.

Ánh mắt Huyết Cô lộ vẻ hứng thú, hưng phấn nói:

Huyết Cô kinh ngạc hỏi, sắc mặt đầy khiếp sợ.

Trong hội đấu giá lần này, hắn dự định đưa một phần bào tử Nấm Kỳ Huyễn ra giao dịch, mục đích chính là đổi lấy những món đồ quý từ thời Cổ Thần và Cổ Đế trăm ngàn năm trước.

- Hiện tại không thể giao dịch sao?

- Đương nhiên là không được, thứ tốt thì phải có người cùng thưởng thức chứ.

Huyết Cô ngồi cạnh Linh Nhi, ánh mắt đầy oán trách liếc nhìn Mục Lương.

Thời đó vẫn còn có ma thú Đế cấp cũng đồng nghĩa với tinh thạch Đế cấp, chính là thứ mà Mục Lương đang cần.

- Không có.

- Ông-

Mục Lương vẫn chưa dừng tay, khi có càng nhiều nguyên tố sinh mệnh rót vào, trên quả nhanh chóng mọc ra hai chiếc lá non, ngay sau đó lá lớn dần và những chồi non mới xuất hiện.

Nàng thật ra không quá quan tâm đến quả Đan Tu, dược hiệu còn không mạnh bằng quả Sinh Mệnh, có điều quả Đan Tu hiện nay đã không còn, vật hiếm thì quý.

Lòng bàn tay hắn xuất hiện nguyên tố sinh mệnh nồng nặc, từng luồng tiến vào bên trong quả Đan Tu khô héo.

Huyết Cô bất ngờ quay đầu lại, thấy quả Đan Tu vốn khô héo bắt đầu trở nên dồi dào sức sống.

Trên bàn ăn, nhóm người của Ngải Lỵ Na đều tò mò quan sát Huyết Cô, các nàng không giấu được sự hiếu kỳ về nữ nhân đã tồn tại suốt mười vạn năm này, trong lòng có chút kính nể, bọn họ cách nhau cả mấy trăm đời.

Mục Lương giơ tay nhận lấy quả Đan Tu, cảm thấy nó nặng trĩu, bên trong vẫn còn một chút dược tính nhưng không nhiều lắm.

- Không phải là vì muốn nâng giá sao, nói nghe thật hay ho.

Đôi mắt Huyết Cô trợn to, còn có thể làm như vậy?

Nguyệt Phi Nhan vừa kinh ngạc vừa vui mừng đáp.

Mục Lương ôn hòa nói:

Mục Lương cầm đũa lên bắt đầu thưởng thức bữa tối hôm nay.

- Đem trồng ở hậu hoa viên đi, sau này chờ trái chín lại cho các ngươi dùng.

- Ăn đi.

- Hội đấu giá sắp tới sẽ có, nếu ngươi có thể mang đến thứ gì khiến ta hài lòng thì có thể chụp thêm một cái.

Huyết Cô lạnh lùng cười nhạt một tiếng.

Buổi tối, trong nhà ăn của cung điện.

Mục Lương ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh là bốn người Nguyệt Thấm Lan, Hồ Tiên, Ly Nguyệt và Mễ Nặc.

- Tốt!

- Ngươi chắc chắn là có thể!

Mục Lương mỉm cười đáp.

Huyết Cô cau mày hỏi.

Mấy người Hồ Tiên lần lượt di chuyển đũa, nhưng không khí trên bàn ăn lại khá yên lặng, chỉ có tiếng nhai thức ăn vang lên.

Ánh mắt Mục Lương lướt qua các cô gái, hiển nhiên sự có mặt của Huyết Cô khiến các nàng cảm thấy không tự nhiên.

Dù sao thì nàng ta cũng là một lão quái vật mười vạn năm tuổi, thân phận và bối phận đều áp đảo bọn họ.

Linh Nhi khẽ ngước mắt nhìn Mục Lương, đôi mắt màu vàng óng chớp nhẹ, mang theo ý cười

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip