ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 52. Tại Sao Phải Lén Lút Đi Vào?

Chương 52 : Tại Sao Phải Lén Lút Đi Vào?

– Muốn tới Bộ Lạc Nguyệt Đầm. Mục Lương mang theo cô gái tóc trắng từ trong vách che canh đi ra, ngẩng đầu nhìn thấy một ngọn núi lớn màu nâu đất ở phía xa.

- Bộ Lạc Nguyệt Đầm ở ngay dưới chân ngọn núi lớn đó, chúng ta đi vòng qua bên cạnh đi.

Ly Nguyệt đưa tay chỉ một phương hướng.

- Chúng ta trở về chuẩn bị đã, đêm nay có thể phải ở lại Bộ Lạc Nguyệt Đầm.

Khi Mục Lương đang nói chuyện thì dùng suy nghĩ ra chỉ thị cho Rùa Đá một phương hướng.

Rùa Đá không thể tới quá gần Bộ Lạc Nguyệt Đầm, nếu không sẽ dẫn tới người trong bộ lạc tức giận.

- Đến lúc đó để tôi dẫn đường.

Ly Nguyệt dịu dàng nói.

Nói thế nào thì cô cũng đã ở trong Bộ Lạc Nguyệt Đầm một đoạn thời gian, biết tình huống cụ thể.

- Vậy thì nhờ cô.

Khóe miệng Mục Lương khẽ nhếch lên.

Anh vừa cùng với Ly Nguyệt đi vào phòng khách đã bị cô gái tai thỏ quay qua tra hỏi.

- Ly Nguyệt, cô bị sao vậy?

Mễ Nặc nghiên đầu, con mắt màu xanh lam lóe ra nghiên cứu tìm tòi.

Cô nhìn dấu tay vô cùng bẩn trên đầu và trên gương mặt của cô gái tóc trắng.

Làm cho Mễ Nặc cảm thấy bất thường nhất là bàn tay của cô gái tóc trắng còn đang kéo góc áo của Mục Lương.

Từ khi nào hai người thân mật như vậy?

- Vừa, vừa rồi cô ấy không cẩn thận bị ngã.

Mục Lương cười ngượng ngùng nghĩ đến một cái cớ.

Cũng không thể nói là vết bẩn trên đầu và gương mặt của cô gái tóc trắng là do anh không có rửa tay mới có?

Sau đó, lại phải giải thích vì sao lại làm như vậy?

Gương mặt xinh đẹp của Mễ Nặc lo lắng, quan tâm hỏi:

- Ly Nguyệt, cô có bị thương ở chỗ nào hay không?

- Tôi không sao, ta đi rửa mặt một chút.

Ly Nguyệt đỏ hồng cả khuôn mặt, cúi đầu chạy chậm vào phòng.

Hiện tại trong đầu của cô vẫn rất rối bời, muốn về phòng bình tĩnh tâm trạng một chút.

- Tại sao mình cứ có cảm giác là lạ.

Mễ Nặc miết miệng nói thầm, luôn cảm thấy có chuyện gì mình không biết xảy ra.

Mục Lương kéo băng ghế ra ngồi xuống, lạnh nhạt hỏi:

- Luyện tập pha trà thế nào rồi?

- Để tôi ngâm cho anh xem một chút.

Mễ Nặc ưu nhã lấy lá trà ra bắt đầu pha chế.

Động tác pha trà của cô đều sẽ có một chút dừng lại, cho người ta một loại đẹp khác loại.

- Rất tốt, hơi ra dáng rồi đó.

Mục Lương hài lòng gật đầu, nhẹ giọng hỏi:

- Nếu để cho cô pha trà trước mặt những người khác, cô có hồi hộp không?

-Gì cơ? Pha trà trước mặt những người khác à?

Mễ Nặc lập tức lo lắng, lông mày xinh đẹp cũng nhăn lại.

- Yên tâm, đến lúc đó cô ở ngay bên cạnh tôi, con mắt không nên nhìn những người khác. – Mục Lương an ủi cô.

Muốn để người ta biết lá trà Tinh Huy tốt, làm sao cũng phải biểu diễn một phen mới được.

Lỗ tai thỏ của Mễ Nặc cụp xuống, hơi lo lắng nói:

- Tôi, tôi có thể.

- Đến lúc đó cô chỉ cần dùng hai mắt nhìn chằm chằm ly trà là được.

Mục Lương đưa tay tóm lấy lỗ tai thỏ của cô.

- Được rồi, đến lúc đó mình sẽ nhìn chằm chằm ly trà.

Mễ Nặc đáng yêu tự động viên cho mình, khẩn trương đến ngay cả bị nhéo lỗ tai cũng không quan tâm.

- Hãy tin tưởng vào bản thân mình.

Mục Lương vỗ đầu cô, nói khẽ:

- Sắp đến Bộ Lạc Nguyệt Đầm rồi, cô đi thay một bộ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip