Chương 65 : Để Cho Ta Tới Làm Nguyệt Chủ? (1)
– Giao dịch. Giọng điệu của Nguyệt Chủ trầm trầm hỏi ngược lại:
- Ngài Mục Lương, ngươi thấy bộ lạc Nguyệt Đàm thế nào?
- Bộ lạc Nguyệt Đàm vô cùng tốt, người rất nhiều, diện tích cũng đủ lớn.
Mục Lương tùy tiện suy nghĩ một vài ưu điểm.
- Là sao? Ta muốn nghe nói thật lòng, mà không phải nói qua loa lấy lệ như vậy.
Nguyệt Chủ ngẩng cái cằm trắng như tuyết lên.
- Nói thật, ngươi xác định?
Nụ cười bên khóe miệng của Mục Lương biến mất.
- Đương nhiên, ngươi cứ việc đưa ra lời nhận xét.
Con ngươi màu xanh nước biển của Nguyệt Chủ lóe ra vẻ chăm chú.
- Trong mắt của ta, bộ lạc Nguyệt Đàm sớm muộn cũng phải diệt vong, hơn nữa thời gian cũng không lâu.
Mục Lương nói ra lời kinh người.
- Mục Lương, ngươi đang nói hưu nói vượn cái gì đó?
Nguyệt Phi Nhan xù lông, con ngươi màu đỏ lóe ra tia lửa.
Đột nhiên nói nhà nàng sắp bị diệt.
- Phi Nhan, không nên cắt đứt lời của ngài Mục Lương.
Giọng nói của Nguyệt Chủ hơi cất cao quát bảo ngưng lại.
- Vâng.
Nguyệt Phi Nhan cắn môi, ủy khuất rụt cổ một cái.
- Xin lỗi, ngài Mục Lương cứ tiếp tục.
Nguyệt Chủ áy náy gục đầu xuống một cái, lại ngẩng đầu lên nói:
- Cứ mạnh dạn nói, ta muốn nghe được đánh giá chân thực từ trong miệng người khác.
- Nếu ngươi đã nói như vậy, ta đây sẽ không khách khí.
Mục Lương cũng sẽ không chiều người khác, mặc dù có khi sẽ rất ôn hào, nhưng nghiêm túc cũng rất đáng sợ.
- Mời nói.
Cặp mắt của Nguyệt Chủ sáng lên.
- Trước tiên, phương thức tồn tại của bộ lạc Nguyệt Đàm để ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cư nhiên tất cả đều ỷ vào một người để tồn tại.
Hai tay của Mục Lương bắt chéo, thản nhiên nói:
- Chỉ cần người này không tồn tại, bộ lạc Nguyệt Đàm sẽ hoàn toàn diệt vong.
- Ta hiểu, ngươi cũng hiểu, chân thật như tình huống đêm nay.
Mục Lương liếc mắt cô gái tóc đỏ một cái, tán thưởng nói:
- Tối hôm nay, ta ngược lại cảm thấy Nguyệt Phi Nhan mắng thật đúng, có một vài người chính là chỉ biết làm con rệp hút máu.
- Hừ! Vốn chính là như vậy.
Nguyệt Phi Nhan kiêu ngạo, ngẩng lên cái cằm trắng như tuyết.
- Gi ống như đêm nay, ngươi bị thương ngã xuống, trong bộ lạc người không đi tìm hy vọng khác.
Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe ra vẻ châm chọc:
- Ngược lại trách tội ngươi, còn nghĩ chờ ngươi khỏe lên, vẫn tiếp tục hút máu ngươi để sống.
Anh dừng một chút, giọng điệu tràn ngập cảnh cáo nói:
- Tình trạng này là một căn bệnh, nếu như không thay đổi trạng thái này, chẳng mấy chốc ngươi sẽ chết.
- Chết? Làm sao lại như vậy?
Gương mặt ngạo kiều của Nguyệt Phi Nhan cứng đờ, khó tin nhìn sang.
- Đừng nhìn ta như vậy, mẹ ngươi hẳn hiểu rõ nhất mới đúng.
Mục Lương dựng thẳng lên một ngón trỏ, ngược lại chỉ vào người phụ nữ mưu mô.
- Mẹ, Mục Lương nói là thật sao?
Con ngươi màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan kinh hoảng rung động.
- Không có khoa trương như vậy, chính là chỉ hơi mệt một chút.
Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Chủ nửa hí, hé miệng cười:
- Ta sao có thể chết.
- Ta không tin, trước đó ngươi đã nhiều lần té xỉu.
Khuôn mặt nhỏ của Nguyệt Phi Nhan trắng bệch, rung giọng nói:
- Hơn nữa, số lần ngươi té xỉu càng ngày càng nhiều.
- Thực sự, lần này ta nghỉ ngơi hơi khỏe, đã hoàn toàn có thể tĩnh dưỡng được rồi.
Giọng nói của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền